Tập thơ tình lục bát mùa đông hay nhất mới cập nhật

Thơ tình lục bát mùa đông là những bài thơ được viết ra trong những ngày đông lạnh lẽo. Thời tiết như vậy nên ta cần lắm hơi ấm của một bàn tay,của bờ vai êm.Đây là tiếng lòng thổn thức,là tâm tư tình cảm của nhân vật trữ tình gửi gắm qua từng câu chữ:đó có thể là hạnh phúc đong đầy,tình viên mãn hay cũng có thể là niềm nhớ thương vô hạn một bóng hình đã xa…Cùng chia sẻ tập thơ tình hay sau đây để cảm nhận bạn nhé !

Nội Dung Chính

Tập thơ tình lục bát mùa đông hay nhất

Tuyển chọn những bài thơ tình lục bát mùa Đông rất hay, xin gửi đến các bạn yêu thơ. Đây là những vần thơ tình yêu về mùa Đông mới nhất.Mùa đông nên ta cần hơi ấm của một bàn tay,của bờ vai êm,vòng ngực ấm. Mùa đông ta cầm lắm những yêu thương sưởi ấm.

Phố Quê Mùa Đông

Tác giả: Nho Đoàn

Gió mùa thổi lạnh phố quê
Mưa chiều ướt cả lối về nhà tôi.
Thu vàng nay cũng qua rồi
Trăng chiều đi vắng hay trôi phương nào.

Còn cơn gió lạnh thì thào
Gieo bao nhiêu hạt mưa vào phố quê.
Xin em chút nắng gửi về
Hong khô cho ấm phố quê lạnh lùng.

Muốn thăm nhưng cứ ngại ngùng
Ngỏ lời e họ nói đừng có sang.
Mong ai gửi chút nắng vàng
Ấm thêm nỗi nhớ cho nàng thắm môi.

Chiều nay trời đã lạnh rồi
Mưa rơi mấy hạt phố tôi nhạt nhoà.
Mây đưa nỗi nhớ đi xa
Chở chở về nắng ấm như quà em trao.

Thương mắt biếc nhớ má đào
Nụ hôn nồng ấy ngày nào còn không.

Mùa Đông Trong Em

Tác giả: Hạnh Nguyễn

Mùa đông em đến rồi sao?
Trời se se lạnh xôn xao lần tìm
Gió lùa hơi lạnh vào Tim
Gió buông nũng nịu lẫn chìm tóc em

Thương em yểu điệu vai mềm
Gió thì thào thổi lướt êm má đào
Em nghiêng mặt ngắm mây cao
Tình em lưu luyến dâng trào say mê

Mây vờn ôm gió gọi về
Thả từng giọt lạnh tái tê hao gầy
Anh đi khắp đó cùng đây
Bồng bềnh anh vẫn ôm đầy tình em

Hững hờ sương thả môi mềm
Dịu dàng gió thổi nỗi niềm em yêu
Đông lạnh che lối nắng chiều
Hây hây má thắm tim yêu tình nồng.

Gió Mùa

Tác giả: Đặng Minh Mai

Gió mùa bất chợt tràn về
Hà Thành lạnh giá tái tê sắc trời
Mặc thêm áo ấm em ơi!
Để em không lạnh để môi mãi hồng

Tặng em khăn ấm mùa đông
Quàng vào em nhé cho lòng anh vui
Sợ khi mưa lạnh sụt sùi
Em ho em yếu bùi ngùi lòng anh

Gió mùa kéo tới thật nhanh
Chắn đông anh gạn gió lành cho em
Lựa ra sợi nắng thân quen
Anh đem sưởi ấm tan rèm mùa đông

Tặng em một trái tim hồng
Cháy bùng ngọn lửa tình nồng trong anh
Xua tan giá rét thật nhanh
Gió mùa đông bắc xin đành rời xa.

Tình Yêu Còn Mãi

Thơ: Đức Trung – TĐL

Đông về xa cách em ơi
Mây mù bao phủ một trời heo may
Xạc xào lay động hàng cây
Lẻ loi cánh nhạn tung bay giữa trời

Nỗi buồn sao thấy chơi vơi
Em đi xa vắng nửa đời ngóng trông
Còn đâu môi thắm má hồng
Còn đâu tha thiết mặn nồng môi hôn?

Còn đâu khuya sớm chiều hôm
Bên nhau say đắm tay ôm ngọt ngào
Còn đâu những tối đếm sao
Thấy ngàn sao sáng lẩn vào mắt em

Còn đâu khúc khích mỗi đêm
Lời em thủ thỉ ấm êm tình nồng
Xa rồi anh vẫn đợi mong
Tình anh mãi mãi như dòng sông quê

Ai đi xa chẳng nhớ về
Trong tim in đậm lời thề sắt son
Dù cho sông cạn đá mòn
Tình yêu ta sẽ mãi còn nhé em!

Đông Lạnh

Tác giả: Phan Thanh Tùng

Ta thương bóng dáng mùa đông
Cô đơn lạnh vắng giữa dòng nước xa
Nhiều lần nghỉ đến tình ta
Từng hạt châu đổ thiết tha đêm buồn.

Mưa ơi thôi hãy ngừng tuông
Cho em phương đó luôn luôn ấm nồng
Cuộc đời mang nỗi hoài mong
Với bao lo lắng mênh mông tháng ngày.

Từng chiều nhìn áng mây bây
Hồn như đau thét đắng cay thật nhiều
Phận nghèo chịu lắm cô liêu
Nên đành buông thả em theo chồng rồi

Nụ cười lạc mất bờ môi
Nằm nghe tiếng gió tình thôi đợi chờ
Trăng non soi bóng lu mờ
Ta còn tìm mãi vần thơ lỡ làng.

Nỗi Nhớ Bẻ Đôi

Tác giả: Đặng Minh Mai

Thương anh em giữ câu thề
Gom bao nỗi nhớ nghiêng về bên anh
Uốn cong hết những ngọt lành
Khép đôi mi lại tròng trành bâng khuâng

Đông về anh có lạnh không
Có nghe se sắt khi lòng thiếu em
Có nghe tim lạnh từng đêm
Khi hai ta vẫn môi mềm cách xa

Đông về gió buốt sương sa
Hàng cây run rẩy trăng tà cong queo
Xa anh em nhớ rất nhiều
Bẻ đôi nỗi nhớ gửi theo cho chàng

Nửa đây em giữ em mang
Nửa kia em gửi ngút ngàn yêu thương
Dù cho xa cách dặm trường
Sắt son chung thuỷ má hường đợi anh

Đông về em thấy lâng lâng
Nhớ thương thương nhớ trào dâng giữa trời
Tim em bật khóc thành lời
Bẻ đôi nỗi nhớ gửi người phương xa.

Cuối Tuần Nhớ Anh

Thơ: Hồng Hoa

Dù cho Đông rét tái tê
Đường xa em vẫn nhớ về thăm anh
Bởi con tim đã trọn dành
Chia nhau hơi thở lòng canh cánh chờ.

Xếp vần viết vội câu thơ
Chữ yêu luôn mãi chực chờ đầu trang
Lời thương khỏi đứng lỡ làng
Cuối dòng chẳng có chấm than nửa chừng.

Một đời đứng nhớ người dưng
Anh ơi ! giữ trọn xin đừng lìa nhau
Ấm êm hương lửa đượm màu
Đừng gieo oan trái thương đau giữa đời

Dẫu Thu đẩy lá vàng rơi
Cuốn theo cơn gió cuối trời bơ vơ
Tình ta vẫn chẳng phai mờ
Trăm năm cũng vẫn vần thơ ngọt ngào.

Đông Về

Tác giả: Hoa Chu Van

Thu buồn lặng lẽ chia tay
Đón Đông trở lại mưa bay rét rồi
Hoa tàn rớt cánh thả trôi
Sương buông từng hạt xuống ngồi mái hiên

Cây trơ cành đứng lặng yên
Hay là cây có nỗi niềm gì đây
Gió kia thổi lá rơi đầy
Mưa phùn kéo cả đám mây về nguồn

Lặng nhìn những hạt mưa tuôn
Đông về mang cả nỗi buồn về đây
Nỗi niềm ai biết tỏ bày
Gửi vào Đông nhớ sáng nay thêm sầu.

Tình Đông

Tác giả: Chử Văn Hòa

Ai đem nắng trốn đi đâu
Kéo mây làm ván bắc cầu Đông sang
Mưa phùn gió bấc vội vàng
Trải lên trên khắp xóm làng đó thôi

Làm cho lạnh giá đôi môi
Mùa đông vậy đó chao ôi tình sầu
Lá vàng bịn rịn nhìn nhau
Chia tay cây để nỗi đau rơi dần

Lá khô xào xạc dưới chân
Mà nghe lòng lại bần thần đấy chăng
Sương chiều đan lưới bủa giăng
Cho tình đông nói liệu rằng buồn không

Xòe tay ra đón mùa đông
Nụ hôn đã sưởi ấm hồng môi say
Ôm em trong một vòng tay
Nồng nàn tình ái đông này ấm lên.

Đông Lạnh Trở Mùa

Tác giả: Nhung Nguyễn

Se lòng bởi gió mùa đông
Gom bao nhiêu nắng đủ hong tình sầu
Chân trời mây xám nhuộm màu
Lang thang phiêu bạt về đâu cuối ngày

Thu còn vương vấn lại đây
Để bao xác lá rụng đầy trước sân
Thu đi đông lại mấy lần
Mùa qua chỉ thấy muôn phần xót xa

Tình xuân đã hết mặn mà
Sắc hương rồi cũng nhạt nhòa thời gian
Chạnh lòng nghĩ ngợi lan man
Đời như thuyền giấy theo làn sóng xô

Lênh đênh trôi dạt sông hồ
Miệt mài một kiếp bến bờ xa xôi
Ngày đông lại giá lạnh rồi
Tình càng rét mướt hồn côi mỏi mòn.

Tập thơ tình lục bát mùa đông buồn,cô đơn

Sau đây Blogtraitim.info xin dành tặng bạn chùm thơ tình lục bát mùa đông buồn,cô đơn sâu lắng nhất. Hãy trải lòng cùng những bài thơ tình buồn này để cảm nhận hết tình cảm sâu sắc,nỗi lòng của nhân vật trữ tình ẩn chứa sau mỗi câu từ bạn nhé !

Nỗi Nhớ Mùa Đông

( Thơ: Nguyễn Mây)

Phố buồn vắng bước chân anh
Đầu đông se lạnh trời xanh cũng buồn.
Đêm về lệ đẫm mi tuôn
Nhớ chiều hôm ấy hoàng hôn nhạt nhòa.

Con đường rực rỡ sắc hoa
Bây giờ nhìn lại xót xa cho mình.
Đông về nhạt ánh bình minh
Phải chăng cũng biết chúng mình chia tay!

Anh đi phố nhỏ mưa bay
Bầu trời thiếu nắng cả ngày chẳng tươi.
Môi em cũng vắng nụ cười
Vòng eo lạc mất tay người từng ôm.

Môi hồng giờ cũng nhạt hơn
Xanh xao đôi má chẳng hường như xưa.
Thu đi trời chuyển giao mùa
Lòng em vẫn nhớ người xưa thuở nào.

Bầu trời lạc mất vì sao
Chúng mình chưa kịp gửi trao hôn đầu!
Thôi thì hẹn để kiếp sau
Còn duyên ta sẽ lạc vào trong nhau!!!

Tình Mong Manh

Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Yêu thương anh rất chân thành
Nhưng giờ tình đã mong manh mất rồi
Cuộc đời duyên phận nổi trôi
Sầu thương mang nặng tim bồi hồi đau.

Tóc xanh nay cũng hai màu
Đời không tha thứ thương đau ôm hoài
Vết hằn đau…chẳng nguôi ngoai
Đường tình sóng gió lạc loài thiên thu.

Mây đen kéo xuống giăng mù
Phủ lên duyên phận…lời ru bẽ bàng
Tình mình sắp cũng vỡ tan
Thôi đừng khơi đống tro tàn ngày xưa.

Quay lưng tình đã hóa thừa
Ngày mai lỡ gặp…như chưa lần nhìn
Gởi nhau tất cả niềm tin
Anh thầm lặng khóc đứng nhìn em qua.

Còn đâu tha thiết mặn mà
Bởi em giờ của người ta…suốt đời
Nhớ nhau từng giọt lệ rơi
Muốn khe khẽ gọi nhưng lời chẳng buông.

Tình xa…kỷ niệm đứng buồn
Nhưng trong tiềm thức vẫn luôn đôi mình
Dòng đời lắm nỗi điêu linh
Mong manh chữ nợ nên tình chao nghiêng.

GHEN

Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Vết đau tim mãi còn hằn
Còn thương mới có lời ghen tiếng hờn
Anh về ôm nỗi cô đơn
Hồn lâng lâng thả chập chờn từng đêm.

Giọt mưa rớt xuống bên thềm
Lá vàng rơi rụng càng thêm chạnh lòng
Ngồi đây dỏi mắt chờ mong
Bèo trôi theo nước xuôi dòng sông sâu.

Đời vương hai tiếng tình sầu
Tìm đâu ra được tròn câu ước nguyền
Đau buồn trách lỗi cho duyên
Tình dang dỡ đứng hai miền ngược xuôi.

Vắng nhau lòng cứ ngậm ngùi
Thương yêu cho lắm ngày vui cũng tàn
Em về hãy bước sang ngang
Anh gom nhặt hết phủ phàng chát chua.

Thu ơi chớ vội sang mùa
Để ta chờ những giọt mưa Ngâu buồn
Đường tình duyên phận không suông
Hờn ghen nước mắt ngược nguồn về tim.

Vắng em anh mãi kiếm tìm
Xa nhau luôn đứng lặng im ngóng chờ
Trải lòng trên những vần thơ
Mà nghe như lệ thẫn thờ…chực rơi!

Một Kiếp Long Đong

Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Yêu nhiều cũng thế thôi anh
Bởi duyên người đã riêng dành cho ai?
Đành buông những tiếng thở dài
Nhớ thương nhau cũng…chia hai lối về.

Dặm ngàn cát bụi sơn khê
Trăm năm duyên nợ hẹn thề còn xa
Tình em tha thiết đậm đà
Nhưng anh nay của người ta mất rồi.

Đời em trọn kiếp đơn côi
Bao nhiêu cay đắng bồi hồi trót mang
Trăm năm phận bạc lỡ làng
Tình luôn lận đận trái ngang lụy phiền.

Trách hờn có nợ không duyên
Đời lang thang mãi như thuyền không neo
Thương cho thân phận bọt bèo
Sầu vương đau đớn mang theo suốt đời.

Vấn Vương

Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Bao năm còn lại được gì?
Trên con đường nhỏ mình đi ngày nào
Có còn gió thổi lao xao
Hôn lên hoa cỏ ngọt ngào yêu thương.

Em quay về với con đường
Mới hay tình rớt hai phương trời sầu
Đau lòng nhìn những giọt Ngâu
Ôm thương cuốn nhớ qua cầu vội bay.

Đắng cay chua xót từng ngày
Vướng tình ngang trái lá lay giữa đời
Dặn lòng chẳng để lệ rơi
Nhưng sao lòng cứ nghẹn lời hả anh?

Phải chăng duyên số không thành
Bởi hương cỏ dại mong manh cuối chiều
Ai từng đau khổ vì yêu
Mới hay tình lỡ gánh nhiều thương tâm.

Ngày đêm chỉ biết lặng thầm
Gọi nhau hai tiếng tri âm ngậm ngùi
Hết rồi kỷ niệm buồn vui
Đau thương phủ xuống chôn vùi tình xưa.

Lời thơ em cũng đã vừa
Chấm than bỏ ngỏ mà chưa xuống dòng
Bởi còn chút nhớ đợi mong
Em vương vấn mãi…ngập lòng người ơi.

Tình Vỡ Tan Rồi

Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Thôi anh quay bước mà về
Sống tròn đạo nghĩa phu thê với người
Ngậm ngùi nhìn bó hoa tươi
Em đau nuốt lệ…gượng cười tìm quên.

Buông tay thả bóng bồng bềnh
Cùng lời đoạn tuyệt bay lên giữa trời
Gió làm bóng đã vỡ đôi
Đừng ai nhắc lại những lời…thề xưa.

Bởi Thu nay sắp cuối mùa
Heo may thổi rụng đong đưa lá vàng
Về thôi…tình đã sang trang
Em gom nhặt hết…phủ phàng…từ anh.

Chúc cho bên ấy duyên lành
Còn riêng em vội lau quanh…giọt sầu
Lặng nhìn từng giọt mưa Ngâu
Mà thương duyên phân tình đầu vỡ tan.

Tình Chia Hai Lối

Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Quay lưng em nhớ gì không?
Đường quen lối cũ bên dòng sông xưa
Cũng Thu thuở gió giao mùa
Em dang tay hứng giọt mưa Ngâu buồn.

Tưởng là nước mắt em tuôn
Nào hay hạt bụi…lách luồn bờ mi
Tình xa nay chẳng còn gì
Nào ai giữ được người đi bao giờ?

Đành thôi chịu cảnh bơ vơ
Dù hoàng hôn xuống vẫn chờ bóng em
Hạt mưa rớt xuống trước thềm
Nhìn theo lá rụng càng thêm chạnh lòng.

Còn gì đâu nữa mà mong
Bởi tình nay rớt giữa dòng đời trôi
Thu sang mình đã xa rồi
Tình chia lối mộng…hai nơi khóc thầm.

Cô Đơn Tình Buồn

Thơ: Đức Trung – TĐL

Xa rồi tình thấy chơi vơi
Biết bao thương nhớ người ơi…hỡi người!
Nói quên thì dễ dàng thôi
Nhưng lòng khắc khoải – đơn côi một mình.

Yêu nhau nên giữ trọn tình?
Xa nhau là nhớ…thấy mình cô đơn!
Nỗi buồn tím cả hoàng hôn
Gió chiều man mác bồn chồn trong anh.

Bao giờ mà biển hết xanh?
Thì tình cũng sẽ xa anh với nàng!a

Thơ tình lục bát nói chung,thơ tình lục bát mùa đông nói riêng là thể thơ được khá nhiều độc giả yêu thích vì thể thơ này thường vần vè,niêm luật chặt chẽ,đọc lên thấy trôi chảy,hơn thế lại là thơ tình nên những bài thơ nhuốm vẻ ngọt ngào,lãng mạn,tình tứ riêng có. Hi vọng với tập thơ tình lục bát mùa đông trên đây đã mang lại cho bạn nhiều xúc cảm khó diễn tả.


5/5


(1 Review)

Blog, Thơ hay - Tags: , ,
Sitemap | Mail