Những câu nói hay về tình bạn cuối cấp xúc cảm dạt dào

Những câu nói hay về tình bạn cuối cấp là tổng hợp những câu nói dạt dào cảm xúc với bao rịn rịn, luyến lưu. Những năm tháng dài gắn bó với biết bao kỉ niệm khó gọi hết thành tên vậy mà chỉ còn một thời gian ngắn nữa thôi bạn bè mỗi đứa mỗi nơi, chia lìa đôi ngả. Nhớ thật nhiều, thương thật nhiều để rồi những câu nói, dòng stt hay về tình bạn cuối cấp sau đây đã ra đời.

Những câu nói hay về tình bạn cuối cấp đầy xúc cảm

Những câu nói hay về tình bạn cuối cấp là những dòng status đầy lưu luyến,”lấy đi nhiều nước mắt” nhất của độc giả cũng như của người trong cuộc. Tuổi học trò là lứa tuổi đẹp nhất, lứa tuổi với bao ước mơ, hoài niệm, lứa tuổi với những tình bạn keo sơn, với mói tình chớm nở trong trắng, khó phai…

Một năm học nữa lại sắp kết thúc, chúng em sắp phải rời xa thầy cô, bạn bè, xa mái trường thân yêu, để bước những bước đi trên đoạn đường hoàn toàn mới của cuộc đời. Chúng em thầm cảm ơn thời gian cuối cấp đã cho chúng em có cơ hội gửi những lời tri ân này đến thầy cô, bè bạn, đến mái trường thân thương.

Khi tôi tham gia lễ tốt nghiệp, tôi nghĩ mình sẽ khóc to một trận, nhưng tôi không có. Khi tôi đeo balô bước ra khỏi lớp, tôi nghĩ mình sẽ khóc thật to, nhưng tôi không có. Khi tôi thi xong môn cuối, tôi nghĩ cuối cùng cũng phải khóc rồi, nhưng tôi lại đứng ở cổng trường nửa ngày cũng không khóc. Nhưng, trong đêm đen tĩnh lặng của ký túc xá Đại học, một đêm bình thường vô cùng, niềm chua xót trong tôi lại trào ra, nước mắt cứ thay nhau mà rơi không ngừng.

Chủ nhiệm lớp tôi là một người trung niên đã qua 50, mọi khi rất nghiêm khắc, chưa từng cười, ăn cơm thôi cũng bị răn dạy cả buổi. Ngày cuối trước khi rời trường, vào giờ giải lao thầy kêu chúng tôi chọn bài hát đi để thầy hát. Khúc “Yên tâm bay đi” và “Chúc bạn thuận lợi lên đường” của Tiểu Hổ Đội hôm ấy vẫn vang trong tôi. Buổi chiều lúc sắp tan trường, chúng tôi điên cuồng xé sách để mặc cho gió tung bay khắp trời. Thầy yên lặng đứng trên góc hành lang mỉm cười nhìn chúng tôi xé.

Một người bạn của tôi đánh cược nếu bạn ấy trượt Đại học thì sẽ cạo trọc đầu. Hôm có kết quả, cạo đầu thật. Cậu ấy là con gái. Tôi chưa bao giờ gặp qua người giữ chữ tín như vậy. Hoặc, có lẽ, sự thất vọng trong lòng cậu ấy đã quá nặng nề.

Nhìn chữ một cái là biết vở của ai. Ngửi mùi một cái là biết quần áo của ai.

Thi xong cuối cùng một môn, chuông reo, thầy giám thị thu bài đầy đủ, quay lại nói với chúng tôi: “Chúc mừng các em đã thuận lợi vượt qua kì thi, mọi người vất vả.” Tự nhiên hốc mắt ươn ướt. Đây là thật. Kết thúc rồi.

Nhớ lúc thi xong, thầy chủ nhiệm nói với chúng tôi: Thi Đại học thực chất không thể bàn luận bằng việc thi tốt hay không tốt, mà chính là một bài thi mà tất cả người trẻ cùng làm, sau đó kết quả quyết định bạn đi thành phố nào, cùng người thế nào gặp gỡ, cùng ai yêu đương, cùng ai đi phượt… Vậy nên, không cần quá lo lắng. Cứ chờ đợi thành phố dành cho bạn, chờ đợi sự gặp gỡ của bạn.

Vài năm sau, bạn phát hiện chỗ hấp dẫn nhất của thi Đại học không phải là đạt được nguyện vọng, mà là âm kém dương sai (vì các nguyên nhân vô ý: sai thời gian, sai địa điểm mà dẫn đến sự khác biệt).

Ngữ Văn thi được 9 điểm, khoe cả đời.

Để nói 1 từ dành cho tuổi 17 tôi sẽ dành cho nó 1 chữ “Tiếc”
Nếu có thể quay lại tôi sẽ đi chơi với các bạn nhiều hơn, chúng ta sẽ dành thật nhiều thời gian để cười thay vì giận dỗi và sẽ để bên cậu bạn thầm thích và nói “Tớ thích cậu chàng trai tuổi 17 của tớ” .

“Những ngày đầu năm lớp 10, tôi từng rất “đau khổ” khi phải mặc áo dài đi học, vừa bị lũ con trai trêu chọc, vừa vướng víu khó chịu. Nhưng bẵng đi một cái, khi bản thân đã dần “thích nghi” và yêu những ngày được mang bộ áo dài trắng tinh ấy đi học, thì cấp ba đã trôi qua tự bao giờ.”

“Nếu được quay lại những tháng ngày hạnh phúc cùng chúng bạn thời cấp ba, tôi sẽ giành từng giờ, từng phút để nói với chúng nó rằng: “Tao yêu mày”, “Cảm ơn mày”. Và để nói với thầy cô của mình rằng: “Con yêu thầy cô rất nhiều, cảm ơn thầy cô vì tất cả.”

Những người mình từng ghét cay ghét đắng hồi học cấp 3, lên đại học lại là những người mình nhớ nhất.

Cấp 3 là quãng thời gian khó quên nhất. Là bài Văn viết mãi không xong, là đề Toán khó đến phát khóc, là cậu bạn dễ thương lớp bên cạnh, là cuộc sống sinh hoạt với ba điểm thẳng hàng: Nhà, trường, chỗ học thêm. Đó là quãng thời gian buồn tẻ nhưng cũng phong phú nhất trong đời.

Kể từ ngày ấy trên áo cậu không còn mùi nắng.

Còn nhớ lúc thi xong môn cuối, rời khỏi trường thi, quay lại nhìn vẻ mặt của mọi người, người nào cũng thật bình tĩnh, tự nhiên trong lòng cảm thấy hụt hẫng. Thi xong, không có ai mang đau lòng, khóc lóc, không có ai ném sách, ném vở… như tôi vẫn tưởng tượng. Vào cái giờ phút bước sang trang mới của cuộc đời này, cứ bình thường như thế mà kết thúc.

Đợi đến mùa hè năm sau, phòng học kín chỗ ngồi đáng tiếc cũng không phải là chúng tôi.

Một lần thi, bốn trang bài thi, đi qua ba năm, thêm một mùa hạ.

Thi xong, đời này, lớp học này, có lẽ sẽ không thể gặp đầy đủ nữa.

Lúc ấy ghét nhất mặc đồng phục, ghét nhất lớp học. Bây giờ lại vô cùng hi vọng có thể một lần nữa mặc đồng phục, ngồi trên cái bàn cố định cũ mà ngủ một giấc.

Mấy ngày cuối cùng, những bạn nam cho dù bình thường có nghịch ngợm đến đâu cũng khoác lên mình bộ đồng phục ký đầy tên của cả lớp. Vài người bình thường mình ghét cũng cảm thấy dễ thương. Chỉ là, đã không thể tụ tập đông đủ nữa rồi.

Những câu nói hay về tình bạn cuối cấp 3

Kết thúc cấp 3 nghĩa là kết thúc quãng đời học sinh ngây thơ, hồn nhiên, trong trắng, khó phai để bạn bước vào một giai đoạn, một bước ngoặt lớn của cuộc đời. Đứa thì tiếp tục học lên Đại học, đứa không có điều kiện lại bắt đầu bươn chải kiếm sống. Trong phút giây chia tay lưu luyến ấy, những câu nói hay về tình bạn cuối cấp 3 sau đây đã ra đời.

Tạm biệt tuổi học trò với những xúc cảm tuyệt vời nhất của mình, vui có, buồn có, luyến tiếc cũng có… Những cảm giác đó sẽ theo tôi mãi… k bao giờ quên.

Chúng ta chẳng phải suy nghĩ có nên chuồn tiết này không nữa. Bởi vì chúng ta chẳng còn tiết mà học. Mùa thu nay, cái phòng học mà các bạn luôn muốn trốn tiết ấy vẫn cứ đầy học sinh ngồi đó. Chỉ là những người ngồi đó sẽ chẳng còn là chúng ta…

Ba năm cấp ba thực ra là khoảng thời gian rất đơn giản, chính là nuôi mộng ước bước chân vào đại học. Rồi một ngày bất chợt ngoảnh đầu lại, thấy bản thân đã đi đến cuối con đường, lại chẳng hiểu sao có muôn vàn những nuối tiếc.

Ai trong chúng ta cũng đi qua một thời áo trắng! Đến khi bôn ba giữa cuộc đời muôn sự đa đoan mới biết những ngày ấy thuần thiết vô cùng.

Có một loại tốt đẹp mang tên Thanh Xuân
Có một loại chia ly mang tên tốt nghiệp..
Hành trình chúng ta cùng nhau tạingã rẽ kia phải tạm biệt rồi…Bảo Trọng

Hôm nay là một ngày thật ý nghĩa :)) người bắt đầu cũng là người kết thúc, đi được một vòng tuổi trẻ qua bao nhiêu người rồi lại trở về vị trí bắt đầu, gặp người đầu tiên….

Năm tháng không quay trở lại… tôi xoè bàn tay đang nắm chặt cánh thư phượng vĩ, để gió cuốn đi những tháng năm đẹp nhất của tuổi thanh xuân bay đi mãi mãi.

Không có cuộc gặp nào tránh khỏi phút chia tay. Biết là thế nhưng vẫn thật không nỡ. Thời gian có thể lạnh lùng đến mức nào nữa. Cuối cùng cũng không phải sợ nơm nớp bị cô túm lên bảng, không còn sợ bị cô phát hiện lúc ngủ gật cũng không cần thót tim khi bị cô gọi lên trả bài. Đáng sợ nhất không phải là chia ly mà là sự nuối tiếc, cái gì đến rồi cũng sẽ đến chẳng tránh được. Thật không nỡ mà

Đời người làm gì có ai đi qua 2 lần tuổi trẻ. Những năm tháng vừa lẫn tiếng cười vì biết thêm nhiều điều hay, vừa lẫn những giọt nước mắt của những lần vấp ngã và thất bại. Sau này, khi nghĩ lại sẽ chỉ còn là những kỉ niệm đẹp, đẹp đến không thể quên…

Tự nhiên mấy hôm nay lại nhớ quãng thời gian đó, kiểu như không khí bên ngoài làm ảnh hưởng đến suy nghĩ của mình vậy… Hối tiếc…vì ngày đó chỉ hi vọng mọi thứ qua nhanh, và vội vã bước qua, chẳng cảm nhận được nhiều. Đến khi thật sự qua…thật sự không còn nữa rồi thì thấy nhớ…thấy tiếc… Đến tận bên giờ.

Ba năm đạp xe qua con đường bằng lăng tím này đến trường. Và giờ không còn là học sinh cấp 3 ngây ngô nữa, không còn được hàng ngày qua nơi này nữa, sẽ nhớ lắm, nhớ cin đường này, nhớ sắc tím bằng lăng, nhớ tuổi học trò….

Khoảng thời gian đó đã trôi qua rất nhanh. Nhanh tới mức vào những ngày này, tôi chợt nhận ra rằng cuộc đời cấp 3 của mình đã đặt dấu chấm hết từ khi nào.

Tháng Tư dẫu vội vã thế nào cũng chỉ thế mà thôi. Nghe chú ve thả nhạc đâu đó ở gốc sầu đông bên hông nhà, lại xốn xang lòng dạ, muốn quay về thời cắp sách, thời tung tăng áo dài và phờ phạc cùng những mùa thi. Thời cầm bông phượng, ngắm đóa bằng lăng mà lòng rung rinh những nhịp đập dại khờ.

Tháng 5 thật sự rất mong manh, dường như mọi thứ đều chuẩn bị kết thúc. Thứ chỉ mới bắt đầu, có chăng là mùa hè, những cơn mưa, trưởng thành, và chia ly.

Sắp ra trường, quay đầu nhìn lại bạn bè chẳng còn đâu, lòng sầu đau đáu không kịp mở, quay lại cạnh bên vẫn một mình. Đột nhiên nhớ lại thời xưa còn nồng nhiệt, ngây ngô biết bao, giờ trầm tĩnh chen lấn cái ồn ào.

Cấp 3 là quãng thời gian khó quên nhất. Là bài Văn viết mãi không xong, là đề Toán khó đến phát khóc, là cậu bạn dễ thương lớp bên cạnh, là cuộc sống sinh hoạt với ba điểm thẳng hàng: Nhà, trường, chỗ học thêm. Đó là quãng thời gian buồn tẻ nhưng cũng phong phú nhất trong đời.

Quá khứ và hiện tại là chung một con đường… Nhưng phải bước qua quá khứ mới tới hiện tại và bước qua hiện tại lại chỉ còn quá khứ… Một vòng lẫn quẩn giữa kí ức và tạo kí ức. Con người cũng vậy, chỉ có một và duy nhất. Nên đôi lúc khi vô tình đánh mất, họ cứ loay hoay tìm kiếm mà không nhận ra rằng là không còn nữa. Vì con người là duy nhất… Tình cảnh cũng vậy… Giữ hiện tại hay tạo thêm kí ức quá khứ… đều do bản thân tạo nên… do bản thân lựa chọn… Không thể hối hận.

Những ngày ôn thi vất vả nay còn đâu. Thi xong rồi giờ muốn cầm cuốn tập lên cũng không biết mình nên học gì nữa. Thời gian qua nhanh không chừa một ai!

Tốt nghiệp, nhớ ôm từng đứa một, nhìn cho kĩ gương mặt từng đứa, bởi sau này chẳng còn cơ hội gặp lại đầy đủ thành viên của lớp nữa đâu.

Tốt nghiệp rồi mới biết,địa ngục thời học sinh mà bạn muốn trốn thoát chính là thiên đường không thể trở về của chúng ta hiện tại.

Ước gì thời gian quay trở lại. Tôi nhớ các bạn, nhớ mái trường, nhớ những giờ học, giờ ra chơi cùng nhau vui đùa… Tất cả chỉ còn là những kỉ niệm.

Vào ngày chia tay hãy để tôi được ôm cậu, 3 năm thật sự trôi qua rất nhanh nhưng tình bạn này đối vs tôi nó rất rất đậm sâu để có thể quên đi. Tuổi trẻ này của tôi vì có những người bạn như cậu mà trở thành một bức tranh đầy màu sắc.

Chỉ mong chúng tôi mãi được dừng lại ở độ tuổi này, chỉ cần mỗi ngày bên nhau, cùng nhau học bài, cùng nhau vui đùa, cùng nhau cãi vã, vậy là đủ rồi.

Tuổi học trò là một điều gì đó thiêng liêng quá đỗi. Khi những xúc cảm chạm nhẹ, dịu dàng lan tới từng trái tim, mỗi rung động lại kèm theo cái đỏ mặt ngượng ngùng và có biết bao nhiêu bức thư ngăn bàn chưa dám gửi…

Bạn bè ấy mà, có khi hôm nay nói một câu “tạm biệt” xong, rồi cũng không thể ngờ rằng, những năm tháng sau này không còn cơ hội được nói câu “tạm biệt” ấy nữa. Tình bạn không hết hạn sử dụng, tình bạn chỉ chầm chậm trở thành chiếc hộp cũ kỹ mà người ta muốn cất vào một góc nhỏ nào đó mà thôi.

Ngày hôm nay – 1 ngày vô cùng đặc biệt đối với cuộc đời của tôi. Vì nó là ngày cuối cùng, ngày kết thúc của tuổi học trò ngây thơ, trong sáng. – Lần cuối cùng tôi được hô vang: Tôi là học sinh Trần Phú ! – Lần cuối cùng tôi được hát quốc ca tại nơi này – Lần cuối cùng tôi được ngồi tập trung tại nơi đây, trò chuyên với bạn bè những điều trên trời dưới bể – Lần cuối cùng tôi được đứng trên sân khấu ấy để thể hiện đam mê – Lần cuối cùng tôi được chụp ảnh cùng những ngươic bạn, những người anh em tại mái trường này …..
Tất cả đã là cuối cùng, là kết thúc, là dấu chấm hết cho một thời cấp 3 tươi đẹp, ý nghĩa, một tuổi trẻ tuyệt vời không thể nào quên !!!

Rồi sẽ đến ngày ta chẳng thể làm cùng nhau, rồi những thứ đó sẽ là kỉ niệm mà ta chẳng muốn quên của tuổi học trò tươi đẹp.

Cảm ơn các bạn đã cho mình những kí ức tuyệt đẹp của thời cuối cấp như vậy. Hạnh phúc ngập tràn cũng các bạn.

Bạn cùng bàn đó là người không cần phải đợi đến giờ thể dục giữa giờ hay lễ chào cờ mới có thể nhìn trộm. Cậu ấy ở ngay bên cạnh tôi, tuy không thuộc về tôi nhưng có thể để đầu óc treo ngược cành cây và nói, tôi vẫn luôn ở đây. (Điều tuyệt vời nhất của chúng ta)

Trên đây là tổng hợp những câu nói hay về tình bạn cuối cấp xúc cảm dạt dào do Blogtraitim.info tổng hợp. Đây là là tiếng lòng, là tâm tư tình cảm của những cô cậu học trò viết nên khi sắp phải chia xa bạn bè, thầy cô, trường lớp, xa tuổi học trò mộng mơ. Cùng chia sẻ bạn nhé !

câu nói hay - Tags:
Sitemap | Mail