Chùm thơ thất ngôn bát cú Đường luật hay về tình yêu,quê hương

Thơ thất ngôn bát cú là loại cổ thi, xuất hiện sớm ở Trung Quốc. Đến đời nhà Đường (thế kỉ thứ VII) mới được các nhà thơ đặt quy định cụ thể, rõ ràng, kéo dài trong chế độ phong kiến. Thể thơ này có luật rất chặt chẽ. Cấu trúc bài thơ thất ngôn bát cú gồm 8 câu, mỗi câu 7 chữ. Nếu tiếng thứ hai của câu 1 là vần bằng thì gọi là thể bằng, là vần trắc thì gọi là thể trắc.

Luật bằng trắc này đã tạo nên một mạng âm thanh tinh xảo, uyển chuyển cân đối làm lời thơ cứ du dương như một bản tình ca. Chùm thơ thất ngôn bát cú Đường luật hay về tình yêu,quê hương là một ví dụ.

Nội Dung Chính

Chùm thơ thất ngôn bát cú Đường luật hay về tình yêu

Gửi đến các bạn chùm thơ thất ngôn bát cú Đường luật hay về tình yêu mới ra lò. Những lời thơ chất chứa đầy nỗi niềm tâm sự trong từng ý thơ súc tích, ngôn từ được sau chuốt và chiếm được tình cảm của người xem thơ. Cùng trải lòng để cảm nhận bạn nhé !

Một vòng nhớ quên

Cát bụi rồi đây cũng chốn nầy
Buồn buồn tự hỏi có gì say
Nhân duyên chỉ thắm lờn tơ nguyệt
Một kiếp trần ai mộng quá đầy
Quyến luyến làm chi tình chẳng tỏ
Mai này cũng hết có gì xây
Cô đơn quạnh vắng từ xa ấy
Bóng tối vây quanh đến bủa vây.

Tình Sầu

Thuở ấy đôi ta cách biệt nhau
Đường mơ khắc khoải mối duyên đầu
Người chờ lạc lõng tình chưa thấu
Kẻ đợi bơ vơ ái đã nhàu
Gợi nhớ vòng tay muôn tiếng ước
Không quên kỷ niệm một lời cầu
Hương nồng nghĩa đượm giờ phai lạt
Tựa cửa bên song lệ thắm sầu

Hương Xưa

Mây trôi gọi gió thổi về ngàn
Chợt tỉnh say nồng chịu vỡ tan
Ngấn lệ tuôn rơi vào cõi vắng
Tơ lòng lắng đọng giữa thời gian
Chiều buông tựa thuở hằng lưu luyến
Bóng đổ đôi bờ mãi chứa chan
Nhớ lại khi xưa tình dệt thắm
Nay đành phải lỡ phận hồng nhan

Mùa Đông Nơi Ấy

Tựa cửa bên song gió lạnh tràn
Đông về tắt nắng giọt mưa chan
Chân đồi quạnh quẽ xa muôn nẻo
Đỉnh núi chênh vênh cách vạn ngàn
Mộng cố quên rồi khi nghĩa rã
Duyên đừng níu nữa lúc tình tan
Mờ tin cánh nhạn sầu cô lẻ
Héo hắt tim côi bóng đã tàn…

Chiều Nhớ

Hoàng hôn tím nhuộm cả mây trời
Lặng ngắm tà dương gió lả lơi
Giấc mộng vô tình buồn một cõi
Lời yêu mặn đắng giữ bên đời
Còn đâu dáng nhỏ tràn mi đọng
Vẫn thấy thân gầy đổ lệ rơi
Hạnh phúc dâng trào nay vụn vỡ
Đêm nằm thổn thức nỗi sầu khơi

Chuyến Đò Lỡ

Chân tình nghĩa nặng mộng tào khang
Nỡ để duyên xưa lắm phũ phàng
Nén giọt thương tràn sầu bến ngã
Đan niềm ước vọng ngóng đò ngang
Gom từng hạnh phúc còn dang dở
Nhặt những chua cay đã muộn màng
Tháng lại ngày qua như gió thoảng
Bao năm chịu lỡ chuyến trăng vàng…

Nỗi Nhớ

Tuôn trào nỗi nhớ muộn hằng đêm
Lặng lẽ tàn thu giấc ngủ mềm
Nẻo cũ rời xa sầu nặng úa
Ân tình đã mất chạnh buồn thêm
Trăng mờ thuở ấy chờ trên ngõ
Nguyệt tỏ mùa đây tiễn trước thềm
Lệ thắm tơ lòng vương trải mãi
Cho đàn gửi khúc điệu hoài êm

Vắng Lặng

Lối vắng canh tàn đã lạnh tanh
Bao năm thoảng gió cuốn qua mành
Vườn xưa nguyện ước dù không vẹn
Nẻo cũ chờ mong dẫu chẳng thành
Trách cứ người đi hao tuổi trẻ
Phiền hà kẻ đợi phí xuân xanh
Thời gian bỏ mặc tình hờ hững
Hạnh phúc đâu còn dưới mái tranh

Chỉ một mình thôi

Bóng ngã chiều buông vẫn chỗ ngồi
Chờ ai khoắc khoải một mình tôi
Rồi đây có thể thành bia đá
Để thấy người thương giữa núi đồi
Viễn cảnh mà thôi buồn lắm ấy
Bao thu nhánh lá khẽ khàng rơi
Miền thương giữ mãi lòng se lạnh
Chỉ một mình thôi dạ rối bời.

Đong

Biết người đâu nhớ vẫn hoài mong
Bởi những niềm yêu ngập đáy lòng
Từng buổi biển chiều nghe sóng vỗ
Thêm từng đêm nguyệt thấy trời giông
Một thuở bên nhau rồi đôi ngã
Muôn kiếp từ ly mãi hiệp lòng.
Nên biết làm sao tình quá lớn
Bao giờ vơi được nổi sầu đong.

Tình Xa

Dẫu biết yêu thương chẳng được rồi
Không cần nghĩ chuyện hẹn thề trôi
Bờ xưa nước chảy còn lay động
Nẻo vắng chuông ngân vẫn đổ hồi
Nhạt nhẽo từng đêm giờ tiễn biệt
Âu sầu vạn thuở phút chia phôi
Duyên tình dệt nghĩa thành hư ảo
Một khúc tương tư mãi đứng ngồi

Khúc Sầu

Bỏ lỡ tình xa nặng gánh nhiều
Ân dày nghĩa cả vẹn lời yêu
Ngày xưa khỏa bút thương dòng mực
Chốn cũ tràn nghiên nợ cảnh chiều
Gửi lại trên đồi mây sẵn kết
Trao về giữa ngõ nắng như thiêu
Cung sầu khúc chạnh buồn dang dở
Bỏ lỡ tình xa nặng gánh nhiều

Nợ Duyên

Thấp thoáng mờ sương gió lạnh lùa
Thuyền về lướt sóng vọng chèo khua
Bờ thương khắc khoải trao đôi bóng
Bến đợi trầm tư ngẫm mấy mùa
Ước mộng xa rồi đời ngỡ tiếc
Tình duyên gặp gỡ nợ thành đùa
Ân thề nỗi nhớ sầu đơn lẻ
Vướng mãi quên mình lỡ thiệt thua

Chùm thơ thất ngôn bát cú Đường luật hay về quê hương

Quê hương là chủ đề rộng lớn,là nguồn cảm hứng bất tận cho các thi nhân Việt Nam. Bên cạnh những bài thơ lục bát,thơ song thất lục bát,thơ tự do hay còn có không ít bài thơ thất ngôn bát cú hay nhất về quê hương. Sau đây là một số bài tơ như thế. Mời các bạn chia sẻ nhé !

Thu điếu

(Nguyễn Khuyến)

Ao thu lạnh lẽo nước trong veo,
Một chiếc thuyền câu bé tẻo teo.
Sóng biếc theo làn hơi gợn tí,
Lá vàng trước gió sẽ đưa vèo.
Tầng mây lơ lửng trời xanh ngắt,
Ngõ trúc quanh co khách vắng teo.
Tựa gối, ôm cần lâu chẳng được,
Cá đâu đớp động dưới chân bèo.

Cảm xuân

(Tản Đà)

Pháo đốt vui xuân rộn phố phường
Xuân về riêng cảm khách văn chương
Hồng phơi loá mắt chùm hoa giấy
Trắng nhuộm phơ đầu mái tóc sương
Cành liễu đông tây cơn gió thổi
Con tằm sống thác sợi tơ vương
Xuân này biết có hơn xuân trước
Hay nữa xuân tàn hạ lại sang?

Thu ẩm

(Nguyễn Khuyến)

Năm gian nhà cỏ thấp le te
Ngõ tối đêm sâu đóm lập lòe
Lưng giậu phất phơ màu khói nhạt
Làn ao lóng lánh bóng trăng loe
Da trời ai nhuộm mà xanh ngắt ?
Mắt lão không vầy cũng đỏ hoe
Rượu tiếng rằng hay, hay chả mấy
Độ năm ba chén đã say nhè.

Thu vịnh

(Nguyễn Khuyến)

Trời thu xanh ngắt mấy tầng cao,
Cần trúc lơ phơ gió hắt hiu.
Nước biếc trông như tầng khói phủ
Song thưa để mặc ánh trăng vào.
Mấy chùm trước giậu hoa năm ngoái,
Một tiếng trên không ngỗng nước nào ?
Nhân hứng cũng vừa toan cất bút,
Nghĩ ra lại thẹn với ông Đào.

Thu xưa

Lá úa trên cây nhuộm sắc mầu
Đôi ta rẽ hướng biết tìm đâu
Đìu hiu lối cũ câu duyên nợ
Khắc khoải đường xưa chữ mộng sầu
Tiếng hẹn ghi lòng saovẫn tủi
Lời yêu tạc dạmãi còn đau
Gom từng kỷ niệm vào hư ảo
Lặng ngắm thu về giọt lệ ngâu.

Lục bình trôi

Thân em tắm gội giữa dòng sông
Một thuở lênh đênh đượm ngát nồng
Hoa tím bồng bềnh mùa nước nổi
Bèo xanh nghiêng ngã dưới cơn giông
Nghĩ thương buổi sớm còn chờ đón
Tủi kiếp ban chiều hết ngóng trông
Nắng táp mưa sa đời phận bạc
Lục Bình trôi mãi vẫn long đong.

Bến mơ

Đi vào cõi mộng giữa vầng không
Cuộc sống bên ta thuở mặn nồng
Lối cũ thương hoài sầu quyến luyến
Đường xưa nhớ mãi tủi chờ mong
Đôi vần trổi dạ tình chưathấu
Nét bút ngân hồn ái chẳng thông
Tóc bạc dần phai mờ bụi phủ
Sao đành bội bạc buổi tàn đông.

Qua đèo ngang

(Bà Huyện Thanh Quan)

Bước tới đèo Ngang bóng xế tà
Cỏ cây chen lá, đá chen hoa
Lom khom dưới núi, tiều vài chú
Lác đác bên sông, chợ mấy nhà
Nhớ nước đau lòng con quốc quốc
Thương nhà mỏi miệng cái gia gia
Dừng chân đứng lại, trời non nước
Một mảnh tình riêng, ta với ta.

Chiều mơ

Hoàng hôn tắt nắng phủ sương mờ
Dõi mắt trông về dạ ngẩn ngơ
Rặng liễu bên hồ đang ủ rũ
Lục bình dưới nước bỗng chơ vơ
Muôn điều hạnh ngộ như dòng chảy
Một khúc rời xa tận bến bờ
Chữ mộng chung vai sầu quạnh quẽ
Hương lòng vẫn đọng tại chiều mơ.

Thu về trên đỉnh chân mây

Vạn dặm đường xa ngắm lá vàng
Quanh co rừng núi gió miên man
Thu về trên đỉnh hườm màu lá
Em đến chân đồi ửng nắng tan.
Ðắm đuối ngồi nhìn thân bé nhỏ
Say sưa đứng ngắm dáng bên đàng
Tưởng như nỗi nhớ chừng rơi rụng
Theo dấu chân về mùa bước sang.

Ngày nay, thể thơ thất ngôn bát cú Đường luật đã trở nên quen thuộc với mọi người, thậm chí trong sinh hoạt hằng ngày ta vẫn ngẫu hứng sáng tạo ra một bài thơ ngộ nghĩnh nhưng vẫn đúng quy tắc, có lẽ là vì giai điệu quá quen thuộc nên không cần tìm hiểu người ta vẫn sáng tác ra được đúng vần đúng điệu. Còn bây giờ các bạn hãy nhanh tay lưu lại những bài thơ thất ngôn bát cú Đường luật trên đây để khi cần thì xem lại cho dễ dàng nhé!


5/5


(1 Review)

Blog, Thơ hay - Tags: ,
Sitemap | Mail