101 bài thơ tình học trò hay nhất với mối tình đầu trong sáng

Thơ tình học trò là những bài thơ viết về mối tình chớm nở e ấp,trong sáng. Tình yêu học trò với sự rung động đầu đời, một ánh mắt,một nụ cười,một cái chạm tay đã khiến lòng mình xao xuyến,con tim loạn nhịp.Bóng hình một thuở luôn chiếm một vị trí đặc biệt trong trái tim,dù năm tháng phôi phai.

Sau đây Blogtraitim.info xin dành tặng bạn chùm thơ tình học trò hay nhất với mối tình đầu trong sáng,khó phai. Cùng chia sẻ để sống lại với kí ức không thể nào quên bạn nhé !

Nội Dung Chính

Những bài thơ tình học trò hay nhất

Thơ tình học trò với mối tình đầu thơ ngây, trong sáng, mối tình không thể nào quên.Tình yêu tuổi học trò cứ nhẹ nhàng, trong sáng và ngây thơ như từng trang giấy trắng vậy. Có lẽ ai trong chúng ta cũng ít nhiều thuộc lòng một trong những bài thơ hay về tình yêu tuổi học trò. Cùng thưởng thức những bài thơ tình học trò hay nhất dưới đây nhé.

HOA SỮA

( Nguyễn Phan Hách)

Tuổi mười lăm em lớn từng ngày

Một buổi sáng bỗng trở thành thiếu nữ

Hôm ấy mùa thu anh vẫn nhớ

Hoa sữa thơm ngây ngất bên hồ.

Mối tình đầu mang hương sắc mùa thu

Mùi hoa sữa trong áo em và mái tóc

Tình yêu đầu tưởng không gì chia cắt

Vậy mà tan trong sương gió mong manh.

Tại mùa thu, tại em hay tại anh

Tại sang đông không còn hoa sữa

Tại siêu hình, tại gì không biết nữa

Tại con bướm vàng có cánh nó bay.

Đau khổ nhiều nhưng éo le thay

Không phải thời Rô mê ô và Juy li et

Nên chẳng có đứa nào dám chết

Đành lòng thôi mỗi đứa một phương.

Chỉ mùa thu là tròn vẹn nhớ thương

Hương hoa sữa cứ trở về mỗi độ

Hương của mối tình đầu nhắc nhở

Có hai người xưa đã yêu nhau.

NGƯỜI ẤY

( Nguyễn Thái Dương )

Ơ hay mới chỉ gặp đôi lần

Mà sáng nay lòng đã bâng khuâng

Hiên nhà, không hẹn, mình vẫn đợi

Mặc dù người ấy chỉ đi ngang !

Có lần mình đứng ngắm trước gương

Mái tóc chải hoài vẫn rối tung

Tóc mình đang rối vì cơn gió ?

Không! Bởi mình đang rối . . .cả lòng!

Gặp nhau người ấy bình thản lạ

Còn mình, mình cảm thấy nôn nao

Vừa giận vừa thương, vừa mắc cỡ

Tại mình chứ phải tại ai đâu !

Người ấy chỉ là người ấy thôi

Coi mình như con bé trong đời

Cớ gì mình mới sang mười bảy

Lòng cứ . . .làm sao lúc gặp người !

BƠ VƠ

( Vũ Hoàng Chương )

Mòn con mắt đợi cổng trường

Người ta về . . .các ngả đường xôn xao

Bóng ai nào thấy đâu nào?

Mây càng thấp, gió càng cao. . .

Một mình

Không gian ngoảnh mặt làm thinh

Giọt mưa xuân cũng vô tình trêu ai.

Mưa đầy tóc, gió đầy tai

Sầu theo bốn hướng trôi dài tâm tư.

Mong càng thêm. . .nhớ càng như. . .

Lẽ đâu tới phút này ư chưa về ?

Một mình gieo bước nặng nề

Gió tung xác lá bên hè tả tơi

Hồn chênh vênh bóng chơi vơi

Đất cong mặt giận, chân trời lảng xa.

Bởi yêu em sầu khổ dịu dàng

CHÚT TÌNH ĐẦU

( Đỗ Trung Quân )

Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng

Em chở mùa hè của tôi đi đâu?

Chùm phượng vĩ em cầm là tuổi tôi mười tám

Thuở chẳng ai hay thầm lặng – mối tình đầu.

.

Mối tình đầu của tôi có gì?

Chỉ một cơn mưa bay ngoài cửa lớp

Là áo người trắng cả giấc ngủ mê

Là bài thơ cứ còn hoài trong cặp

Giữa giờ chơi mang đến lại . . .mang về.

.

Mối tình đầu của tôi là anh chàng tội nghiệp

Mùa hạ leo cổng trường khắc nỗi nhớ vào cây

Người con gái mùa sau biết có còn gặp lại

Ngày khai trường áo lụa gió thu bay.

.

Mối tình đầu của tôi có gì?

Chỉ một cây đàn nhỏ

Rất vu vơ nhờ bài hát nói giùm

Ai cũng hiểu – chỉ một người không hiểu

Nên có một gã khờ ngọng nghịu mãi. . . thành câm.

.

Những chiếc giỏ xe trưa nay chở đầy hoa phượng

Em hái mùa hè trên cây

Chở kỷ niệm về nhà

Em chở mùa hè đi qua, còn tôi đứng lại

Nhớ ngẩn người tà áo lụa nào xa. . .

CÒN ĐÂU TUỔI HỌC TRÒ

( Nguyễn Ngọc Hùng )

Còn đâu cái thuở ngày xưa
theo em qua mấy buổi trưa tan trường
còn đâu những sáng mờ sương
đếm bao lá rụng bên đường em qua
Còn đâu áo thả đôi tà
thẹn thùng gió cuốn mây và tóc bay
ôm nghiêng tập vở trong tay
bờ vai em nhỏ cho ngày mộng mơ
Còn đâu nỗi nhớ thành thơ
tôi ngồi thả cái ngu ngơ vào chiều
từ tôi ấp úng lời yêu
chuyện tình cũng đã thành điều vu vơ
Còn đâu những tối mong chờ
cùng cây thông đứng bơ vơ một mình
bên em phố bỗng lặng thinh
chỉ bàn tay nắm cái tình ngây thơ
Còn đâu, đâu nữa giấc mơ
chỉ còn kỷ niệm ơ hờ ngày xưa…

ĐI TÌM MÙA HẠ

( Nguyễn Ngọc Hùng )

Tôi vẫn biết thời gian là nỗi nhớ
Nên làm sao tôi có thể quên người
Quên đôi mi,quên giọng nói,tiếng cười
Và những lúc em nhìn tôi hờn trách
Xa em rồi chắc lòng tôi hiu quạnh
Và ngẩn ngơ nghe nhịp đập con tin
Bấy lâu nay vì em mà lạc nhịp
Qua thật rồi những giây phút gần nhau
Mùa hạ về khi nỗi nhớ vào sâu
Trong thâm tâm những nỗi niềm trở lại
Bay ngang qua những tiếng cười vụng dại
Ngỡ tôi còn đôi tiếng hát của em
Thì là xa nên tôi sẽ đi tìm
Một chút nhớ,chút thương và chút giận
Khi bằng lăng nở tím cả đường gần
Khi hoa phượng thắm nồng thêm sắc đỏ
Ta xa rồi xa mãi rồi hạ mơ
Thương rất nhiều nhung nhớ biết bao nhiêu
Xin trả em những gì em chưa hiểu,
Để một ngày em còn nhận ra tôi.

MÙA HÈ KỶ NIỆM

( Lê Thị Kim Oanh )

Chiều hè trong nắng nhạt phai
Mây trời gió thoảng u hoài biểt bao
Phượng hồng rực thắm một màu
Gió lay hoa rụng nghiêng chao sân trường
Ve sầu vang khúc thê lương
Cổng trường khép kín vấn vương nỗi lòng
Hè về trong dạ nhớ mong
Nhớ thời áo trắng,nhớ vần thơ tay
Đường về tan lớp chiều nay
Đôi ta chung bóng,chia tay cuối đường
Em trao cánh phượng ngát hương
Ép vào trang sách thân thương, đôi dòng
“Anh ơi,hoa phượng màu hồng
Xin anh hãy giữ tấm lòng như hoa”
Duyên tình ta hãy còn xa
Đường về rẽ khúc,”đôi ta đôi đường
Gió chiều man mác du dương
Nắng chiều ngã bóng,“đôi đường đôi ta ”
Xa rồi mấy độ hè qua
Phượng về, ve gọi sao mà vấn vương!
Chiều nay đứng dưới cổng trường
Ve rền ,phượng thắm, nhớ thương một người.

HẠ NHỚ

Em ơi dĩ vãng nhạt nhòa
Sao anh cứ ngỡ chiều qua tình sầu
Yêu em mãi mãi dài lâu
Mặc em vẫn phụ tình đầu trái ngang
Hạ về Phượng nở hàng hàng
Vẫn che lối cũ tung tăng đi về
Trường xưa in bóng bên lề
Anh buồn nhìn lớp não nề nhớ nhau
Nhớ em nét chữ hồn đau
Dáng em tinh nghịch bên nhau sân trường
Nhớ em tành tập cải luơng
Em vờ hờn giỗi, yêu thuơng ngàn tuồng
Nhớ em những lúc chiều buông
Anh chờ cửa lớp ngóng trông tan giờ
Nhớ em dáng dấp mong chờ
Gặp anh đứng đợi hững hờ làm thinh
Nhớ em dệt khúc ân tình
Mỗi khi hạnh phúc chúng mình bên nhau
Nhớ em môi thắm son màu
Như màu Phượng vĩ nỗi đau chia lìa
Em ơi dĩ vãng nhạt nhoà
Sao anh cứ ngỡ chiều qua tình sầu
Yêu em mải mãi dài lâu
Mặc em vẫn phụ tình đầu trái ngang
Hạ về Phượng nở hàng hàng..

Những bài thơ tình học trò đong đầy kỉ niệm

Tuổi học trò là tuổi hồn nhiên nhất, vô tư nhất. Tình yêu tuổi học trò cũng nhẹ nhàng mà hồn nhiên như thế. Dưới đây là những bài thơ tình học trò đong đầy kỉ niệm, hồn nhiên và trong sáng, mang đến cho chúng ta nhiều ký ức ngọt ngào.

HẠ THƯƠNG

( Dinh Nguyen )

Xa em phượng đã bao mùa
Mà lòng còn ngỡ như vừa hôm qua
Nay mùa phượng vỹ đơm hoa
Ve sầu gọi nắng vọng hoài cố hương.
Thương mơ ký ức tháng năm
Tan trường chung bước nắm tay ngại ngùng
Đường về đón đợi em qua
Bên hàng phượng nở say xưa từng ngày.
Dẫu nay xa cách nghìn trùng
Lòng còn mộng giấc mình cùng đan tay
Chờ anh — hạ đến ngày về !
Ngập đường phượng nở lối thề chung đôi.

THU XƯA

( Xuyến Trần )

Mùa thu năm ấy em gặp anh
Ngỡ ngàng đón nhận tình yêu nhanh
Năm ấy em tròn mười sáu tuổi
Bước vào cấp ba ước mộng xanh
Ngày ấy em còn ngây thơ quá
Chút tình cho em chỉ thoáng qua
Em yêu bằng cả trái tim khờ
Để rồi hụt hẩng bóng người xa
Em sợ mùa thu nắng nhạt nhoà
Gió hiu hiu lạnh giọt mưa sa
Một lần bên anh em run rẩy
Nhận nụ hôn đầu – Bóng mây qua
Để rồi thu đi không về nữa
Ôm mộng học trò nhớ dấu xưa
Anh xa trường rồi anh vẫn đợi
Lắng nghe điệp khúc khóc trong mưa
Em vấn một mình qua lối củ
Mỗi buổi sớm mai dưới sương mù
Cặp sách đeo nghiêng chân em bước
Nghe hồn lảng vảng nhớ mùa thu.

CHO NHỎ MÙA THI

( Nguyễn Tất Nhiên )

Mùa thi gần kề rồi đó nhỏ,
Nhỏ lo năm mà ta ngại đến mười.
Sợ bài thi làm nhỏ biếng môn cười,
Ta thực sự nghe lòng đau khôn xiết.

Ta tưởng tượng nếu nhỏ mà thi rớt,
Nhỏ sẽ buồn như những là thu bay,
Lệ thắm hồng ướt đẵm chiếc khăn tay,
Như có dạo nhỏ buồn ta phải dỗ.

Ta tưởng tượng nếu nhỏ mà thi đỗ,
Nhỏ có mừng chưa chắc đã bằng ta.
Nụ cười nhỏ sẽ rực rỡ như hoa,
Nổi sung sướng ửng hồng đôi má đỏ.

Mùa thi gần kề rồi đó nhỏ,
Ta không thi nhưng hồi hộp lạ thường.
Đêm ta nằm cầu mong chúa xót thương,
Cho nhỏ đỗ dẫu ta người ngoại đạo.

CẢM ƠN CƠN GIÓ VÔ TÌNH

( Trần Nhật Tuấn )

Cảm ơn cơn gió vô tình
Mang bài thơ đến kề bên chân nàng
Lạy trời… khoan!… chớ vội vàng…
Tôi đi xa.. hãy khẽ khàng nhặt lên

Xin em hãy đọc thật êm
Lời thơ tôi mỏng như viền áo ai
Xin em đừng nhếch môi cười
Thơ tôi đổ mặt ngượng hoài hôm sau…

Xin em đừng quẳng đi mau
Thơ tôi chắc sẽ đau sầu lặng thinh
Cảm ơn cơn gió vô tình
Giúp tôi khỏi đứng một mình… trước em!

THƠ TÌNH TUỔI HỌC TRÒ

(Quang Nhật)

Anh xa em, một mùa thi thương nhớ
Mùa lá bay trở lại đã xa rồi
Mái trường cũ nhưng tìm em đâu nữa
Chỉ đường về anh thấy quá xa xôi.

Anh bước thầm hồn nghe tiếng thu rơi
Con đường nhỏ tả tơi ngàn xác lá
Lối quen này chiều nay sao xa lạ
Không nắng vàng mà vàng úa tàn phai.

Anh nhớ em…người dưng không gặp nữa
Nhớ mùa thi bảy bữa học chung thầy
Lối em về nắng cuối hạ đắm say
Tuổi mười bảy lần đầu anh biết nhớ.

Anh yêu em cũng trong mùa thi đó
Mùa thi qua em bước đi xa
Anh trở lại, mình không còn tái ngộ
Xác thu vàng những kỉ niệm ngày qua.

Em! Đã lâu sao không về thăm lớp?
Hay em quên lối nhỏ nắng hạ rồi?
Quên lớp nhỏ nhà thầy chiều mưa dột
Quên cả con đường hai đứa chung đôi?

Đường đi gần nhưng tình đã xa xôi
Đường trở lại buổi đầu xa dịu vợi
Trên lối thu vàng, mùa thi vẫn đợi
Lá rơi đầy,nên chẳng thấy bước chân em

Nhặt xác thu anh gói tình khờ dại
Xếp vào miền kí ức thẳm trong tim
Bụi thời gian phủ nhạt bóng hình em
Làm sao để phai mờ mùa thi đó?

CHUYỆN TÌNH MÙA THU

Ngậm ngùi em nhớ thời đi học
Ngày ấy anh gọi em con nhóc
Anh lớn hơn em độ vài tuổi
Học chung cứ ghẹo làm em khóc…

Một sáng tụ trường anh ngẩn ngơ
Nhìn em xinh tươi như hoa nở
Từ đó anh say đắm yêu thầm
Học hành thì dỡ chỉ thích mơ…

Nhà không cạnh nhau nhưng chung trường
Chẳng dám nói thương cứ theo sau
Quay lại … Anh nhìn , Em mắc cở …
Mắt anh ngời sáng như ánh sao.

Kỷ niệm thoáng qua sẽ tan mau
Tình yêu học trò là hư ảo
Anh đi trong một chiều Phượng nở
Ánh mắt đượm buồn lời yêu trao.

Từ mùa hè ấy ta mất nhau…
Anh đã phiêu bạc ở phương nào
Một lần giở lại trang lưu bút
Lòng em vấn vương chút ngọt ngào.

ĐÃ QUA RỒI

(Hoàng Thảo Vi)

Đã qua rồi thời thơ ngây vụng dại
Tuổi học trò chẳng đượm chút ưu tư
Nhặt phượng hồng ép vào những trang thư
Trao tập vở chép nhau dòng lưu bút

Đã qua rồi những xuyến xao từng phút
Đợi một người mà trong dạ thầm thương
Rồi theo sau trên suốt cả quãng đường
Chỉ có thế mà thấy sao đẹp quá !

Đã qua rồi những ánh đèn phố xá
Của một thời mà hai đứa yêu nhau
Ngước nhìn trời mơ mộng với ngàn sao
Đời đẹp quá , tình yêu là mãi mãi

Đã qua rồi cuộc tình đầy dấu ái
Những ngày yêu hai đứa quyện bên nhau
Có còn chăng là những nỗi đớn đau
Ôi chua xót , sao dòng đời nghiệt ngã

Đã qua rồi không còn gì nửa cả
Khi hai người đã hai ngã chia ly
Có tiếc thương cũng chẳng biết nói gì
Nén cay đắng , mà cõi lòng băng giá

Đã qua rồi hãy xem như xa lạ
Chỉ tình cờ mình gặp gỡ thoáng qua
Đã qua rồi những mộng ước bay xa
Trong tiếc nuối – tìm thương về kỷ niệm !

TÌNH ĐẦU SAO QUÊN

Thơ: Thanh Trần

Xưa hai đứa học chung cùng lớp
Do duyên trời không hợp nên xa
Anh ơi những kỷ niệm qua
Sao anh nỡ để phôi pha tháng ngày

Bao năm học mình hay cùng bước
Trên con đường quen thuộc khi xưa
Dù trời có nắng hay mưa
Chúng mình hai đứa sớm trưa tới trường

Giờ có lẽ ở phương trời lạ
Có bao giờ anh nhớ hạ không
Hè sang hé nở phượng hồng
Sao em vẫn cứ ngóng trông đợi chờ

Nửa đêm vẫn trong mơ thổn thức
Vẫn nhớ hoài ký ức ngày xa
Thôi thì kỷ niệm đã qua
Anh đi một nửa quê nhà nhớ mong

Vẫn cứ bảo ngóng trông gì nữa
Đã qua rồi gần nửa cuộc đời
Mà sao cứ nhớ anh ơi
Nửa đêm không ngủ vẫn rơi giọt sầu.

CHẠM THU

(Nguyễn Liên Châu)

Chạm thu, lòng gợn heo may
Nghe thời gian đọng hai tay lá vàng
Se se gió gọi mùa sang
Trường ơi, nỗi nhớ lỡ làng cúc xưa
Chạm thu, chao cánh chim thơ
Rót từng âm vọng xuống mùa buồn tênh

Ngỡ tình đã ngủ vào quên
Đâu hay thu vẫn lênh đênh tóc người
Chạm thu, nắng úa hiên ngồi
Vàng phai ngọn lá ngang trời nhớ thương
Chiều nay áo trắng lạ thường
Cúc xưa giờ nở lạc vườn nhà ai?
Em xa, như tiếng thở dài
Đường tôi quạnh quẽ hai vai cỏ gầy
Xin mùa thôi bớt heo may
Vàng nguyên Cúc nhớ những ngày chạm thu.

Tình yêu tuổi học trò là tình yêu nhẹ nhàng trong sáng như độ tuổi ô mai, tuổi học trò vô tư trong sáng của nó vậy. Cùng thưởng thức những bài thơ tình học trò hay nhất với mối tình đầu trong sáng trên đây để tìm lại chút lắng đọng trong tâm hồn bạn nhé ! Chúc bạn xem thơ luôn vui vẻ !


5/5


(1 Review)

Blog, Thơ hay - Tags: ,
Sitemap | Mail