Đọc truyện tình yêu tuổi học trò – Tuổi học trò là cái tuổi đẹp nhất của mỗi người, cũng là tuổi mà trong mỗi người đều mang hai chữ tình yêu. Bởi vậy truyện tình yêu tuổi học trò sẽ là những câu chuyện hay, những kí ức đẹp đẽ nhất về tình yêu lại hiện về trong con tim. Câu truyện tình yêu tuổi học trò sẽ là những kỉ niệm khó quên nhất bởi vậy bạn hãy cùng đọc và cảm nhận câu truyện dưới đây nhé !

Truyện tình yêu tuổi học trò đầy cảm động

Hắn tên là Trung…là hot boy trường tôi.bằng tuổi và học lớp 11 a1
Hắn quả là may mắn…sinh ra trên đời đã có mọi thứ :gia đình giàu có thuộc vào loại nhất nhì thành phố , tư chất thông minh cộng thêm vẻ ngoài đẹp trai , nam tính lại biết ăn chơi , sành điệu….vì thế hắn đâm ra kiêu ngạo..mặt hếch lên trời , thay bồ cứ như thay áo và không coi ai ra gì…vậy mà không hiểu sao tất cả con gái trong trường đều thần tượng hắn…dại trai quá đi mất …
-Trinh , hôm nay bà phải đi với tôi…
Nhỏ Mi , con bạn nổi tiếng với biệt danh công chúa lúc lắc tay tôi.
-đi dâu?
tôi tò mò hỏi..
-ô hay , thì đi đâu nữa..chẳng phải hôm qua đã bàn với nhau rồi sảo đi tỏ tình với Trung…
-hả?
tôi ngã người ra sau…ở thi hôm qua nó có đề cập tới nhưng mà tôi không để tâm lắm..nào nhờ hôm nay nó lại làm thật….
-thôi đi bà..con gái ai lại làm như vậy..ngại chết đi được..
tôi thủ thỉ..
-vớ vẩn..thế kỷ bao nhiêu rồi mà bày đặt ngại…hơn nữa tôi tỏ tình chứ có phải bà tỏ tình đâu mà sợ..
thế rồi nó kéo tôi xềch xệch qua lớp 11a1….kể cũng quái , Mi thuộc dạng xinh như búp bê..gương mặt tròn trĩnh , môi đỏ , má hồng , lông mi dài , mũi cao như tây…nó lại ăn mang rất sành điệu nên lắm cậu tán tỉnh..vậy mà không hiểu sao nó lại chạy theo Trung…1 đứa chỉ biết có bản thân và coi bọn con gái chỉ là trò đùa..

truyen-tinh-yeu-tuoi-hoc-tro
-hic , đông quá bà ạ..mấy đứa con gái lớp khác cứ lởn vởn quanh đây thì làm sao mà tỏ tình được..
tôi gắt :” cái con nhỏ này chỉ được cái hữu dũng vô mưu , lúc nào cũng hành động trước khi suy nghĩ ”
-uh…vậy làm sao bây giờ…hay bà gửi thư giùm tôi đi..tự dưng tôi run , chóng mặt , đau đầu quá bà ạ..
Mi nhăn mặt..
-đồ điên.
tôi trố mắt nhìn nó..
-tôi có phỉa là fan phiếc gì của hắn đâu mà đưa cho hắn cái thứ này?
-bà giúp tôi đi..xong xuôi tôi mời bà chầu chè..ok?
Mi dúi lá thư vào tay tôi với vẻ hy vong…tôi không quan tâm lắm vì mải ngó nghiêng trong lớp…thực ra tôi sang đây cũng có lí do riêng , đó là để nhìn thấy Huy…
Huy là cậu bạn dễ thương mà tôi để ý đầu năm lớp 10..kì đó đi học về , xe đạp tôi bọ trạch xích ,chính Huy đã sửa nó dùm tôi…chà , đó là 1 kỉ niệm mãi mãi tôi không bao giờ quên được…sau này , mỗi khi thấy cậu ấy trên sân trường , tim tôi lại đập lỗi nhịp…nhưng có vẻ như cậu ấy không để ý đến tôi thì phải…buồn thật
-tránh ra giùm..
1 giọng nói hách dịch vang lên…tôi liếc xéo quá,..thì ôi thôi đó là Trung ,hot boy (mà theo định nghĩa của tôi là sành điệu , ăn chơi , nhà giàu , đẹp trai, bất tài và vô dụng )..hắn đang lườm tôi thấy rõ..
-cầm lấy cái thư này giùm..
tôi dúi thư vào tay hắn…chán thiệt , chẳng có Huy ở trong đó…
-của cô hả?
thằng điên đó tiếp tục hỏi..
-ko..
tôi trợn mắt…(tôi ngu hay sao mà viết thư cho hắn)
-con bạn tôi
tôi đưa tay chỉ…ủa , nó đâu rồi…con Mi mắc dịch , quơ quýt một hồi , ngại quá…tôi phải bỏ về..lũ con gái thì nhìn tôi , thầm thì , bàn tán to nhỏ…
-Trinh à, chuyện gì vậy?
đó là Mi..nó đang ngờ ngợ nhìn tôi rồi nhìn sang Trung..
-hóa ra tên cô là Trinh à , tên đẹp lắm hay sao mà dấu vậy?
hắn nhe răng cười.
-đẹp hay xấu thì kệ tôi , liên quan gì đến cậu?
tôi quắc mắt nhìn hắn…
ở dãy hành lang lúc này , 2 lớp bên cạnh đang đổ dồn ra coi…họ thì thầm , bàn tán to nhỏ với hau.mấy đứa con gái thì ném cho tôi những ánh nhìn không mấy thiện cảm….Trời ạ , sao tôi phải chịu đựng tất cả những điều này cơ chứ?….kéo Mi lại gần tôi nói :
-đây mới là chủ nhân thực sự của bức thư này , không phải tôi nghe chưa?..thả tay tôi ra được rồi đó..hay là máu dê nổi dậy không kiềm chế được?
nói đến đó Trung mới chịu buông tay tôi ra…nhưng trái với vẻ mặt chờ đợi của Mi..cậu ta bỏ đi , chẳng thèm liếc qua nhìn nó dù chỉ là 1 cái…điều đó làm nó cực kì thất vọng..
thế nhưng còn chưa đủ , vào lớp Mi lại tiếp tục chì chiết tôi :
-bà làm cái gì vây…tôi mới là người viết bức thư đó chứ…nhưng tại sao Trung lại qua đây tìm bà. lại còn nắm tay , nắm chân nhau nữa…
-hay ho nhỉ? giờ bà đang đổ lỗi cho tôi đấy à..tôi có biết gì đâu nào…tự dưng thằng điên đó qua dây tìm và còn tưởng tôi là bà nữa chư.
tôi lôi trong cặp ra cuốn vở toán và tức muốn xịt khói..
-thế khi đưa bà nói gì với cậu ấy?..
Mi vẫn không chịu buông tha,,,
-nói gì mà nói…dúi thư vào tay bảo con bạn tôi gửi…
tôi trả lời 1 cách mệt mỏi…
cái Ngọc quay xuống trêu chọc :
-trời…không biết có phải vì thế mà Trung ấn tượng không nhỉ?,,chà , bà cứ như là lọ lem trong truyện cổ tích ấy..
Nguyệt thì săm soi:
-sao bây giờ tôi mới nhận ra bà dễ thương nhỉ?..dù cho mắt có mí lận, mũi có tẹt , người chẳng phải cao ráo lắm….nhưng mà được cái trắng trẻo nên cũng không đến nỗi nào..
từng câu , từng chữ nó nói làm tôi căm kinh khủng..bên cạnh tôi Thảo cũng chẳng vui vẻ gì , nó bặm môi , trợn mắt , nguýt tôi thấy rõ
-này , chị nói cho mà biết nhé: giữa chị và thằng Trung không hề có bất cứ quan hệ gì..QUAY LÊN.
cả lớp quay lại nhìn tôi đăm đăm..còn mặi tôi khi đó thì đỏ lừ lên vì giận và mắt thì long lên sòng sọc…chắc bộ dạng tôi khi đó dữ quá nên cái Nguyệt mới lí nhí :
-thôi mà..đùa chút cho vui.bà đừng có giận..
rồi 2 đứa , cả Ngọc và Nguyệt quay lên , chẳng nói thêm 1 lời nào cả…
Giờ ra về , nhỏ Thảo vẫn chẳng nói thêm với tôi 1 câu nào, nó lẳng lặng dắt xe ra trước , mặt lạnh lùng và vô cam..tôi cũng mệt mỏi vì nó lắm rôi..nó giận thì kệ nó, việc gì tôi phải hạ mình kia chứ.mà lắm lúc tôi tự hỏi nó có còn là bạn thân của tôi nữa không?….Nếu là bạn thân thì tại sao nó lại không tin tôi , lại quay lưng với tôi chỉ vì 1 thằng con trai lạ hoăc..buồn chết đi mất…
đang nghĩ vẫn vơ thì bỗng nhiên tôi thấy Huy , cậu ta đang dắt 1 con Jupiter ở 1 quán gần trường ra , trông cậu có vẻ xanh thì phải?bị ốm à….

tôi thét lên..cả chiếc xe đổ ập xuống đường..,nguyên nhân là do 2 thằng con trai đi chiếc Dylan mắt mũi để đâu, đánh võng lạng lách thế nào mà quyệt phải tôi…
cố gắng thu dọn đống sách vở, tôi dựng xe đứng lên..mình mẩy tôi lúc này thật ê êm..hịc , hôm nay tôi bị sao quả tạ chiếu hay sao nhỉ? gặp toàn những chuyện không may…
-có sao không.?.
1 giọng vang lên
-không..
tôi mím môi.chợt quay phắt người , tôi đau đớn nhận ra tên cầm lái là Trung…hắn vừa nói vừa cười trông lưu manh kinh khủng :
-sướng lắm hay sao mà cười?
-ở thì sướng..
hắn vẫn ngang nhiên chọc tức tôi..
-thế thì tôi nói cho mà nghe…về sắm cái bằng lái mà đi kẻo có ngày bị chà mặt xuống đường
giọng tôi run lên vì giận..thu dọn đống sách vở…tôi leo lên xe thật nhanh để đạp về nhà
-đâu rồi? đâu rồi?
tôi lục lọi đống sách vở trong cặp như điên…cuốn sổ có hình chú heo BOO dễ thương của tôi đâu sao tôi chẳng thấy?….trời ơi , trong đó ghi những dòng tâm sự của tôi về Huy ma..tôi không thể mất nó đươc..không thể mất được…và thế là , tôi luống cuống tìm tứ ta tứ tong , như điên như dai..kể cả trên giá sách vở nữa..nhưng chẳng thấy tăm hơi nó đâu cả..
-thôi , đúng rồi. khi chiều vấp phải 1 thằng âm , không biết cuốn sổ có bị rơi ra không nhỉ?
tôi lo lắng nghĩ thầm và thế là ba chân bốn cẳng , tôi dắt xe đạp ra và phóng đi tìm…
tôi lái xe chầm chậm dò trên vỉa hè với 1 hy vọng mong manh tìm được cuốn sổ dù biết chắc là rất khó..vẻ mặt tôi thất vọng và thảm thương…..tôi như muốn khóc, nhưng nước mắt ứa ra lại chảy ngược vào trong tạo thành 1 thứ gì đó nghèn nghẹn , đắng đắng ở cổ..nó làm tôi muốn nghẹt thở…
thất thểu , tôi bước về nhà..giờ đây tôi chỉ có một ước muốn duy nhất :cuốn sổ hay biến mất hẳn luôn cho rồi hoặc nếu có rơi hay rơi vào tay của 1 người xa la……người nước ngoài mù tiếng việt chẳng hạn…
tối hôm đó tôi không tài nào ngủ đươc…đầu cứ ong ong nghĩ về cuốn sổ , nó cứ ám ấy tôi..từng chữ ,từng câu , từng dòng , từng đọan….và tôi thầm nghĩ :
kinh khủng quá..tôi chẳng dám nghĩ tiếp…
-mắt bà sao thế? mất ngủ hả?
nhỏ Ngọc quay xuống nhìn chằm chẳm vào mắt tôi.
-ờ thì mất ngủ..
tôi gục đầu xuống bàn , mắt như muốn nhíu lai…
nhỏ Mi vẫn chẳng nói câu nao.nhỏ đang say sưa đọc cuốn H2T mới mua của minh..
-này , này
tự dưng ai đó lay vai tôi
-gì vậy?
tôi ngạc nhiên dụi dụi mắt..
-Trung sang tìm mày.
Con Lan hét to, tí tởn.
nghe đến đó Mi đứng lên và bỏ đi ra ngòai..còn tôi , tôi chẳng thèm quan tâm..gục mặt ngủ tiêp.
-này , dậy cho trả sổ..
lần nầy là giọng con trai…
-sổ? sổ nào?
tôi ngước mặt lên..đó là Trung , hắn đang nở một nụ cười cực kì nham hiểm…..
tôi ngơ ngác…tôi đâu có quan hệ gì mà cho hắn mượn nhỉ….hay là sổ…
-Á.
Tôi hét lên, đỏ tía tai..cái hét của tôi làm Trung hơi hoang.nhưng hắn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh , nói bằng giọng gian tà :
-sổ heo Boo ấy mà , ra phòng ăn của trường nói chuyện nhé..
rồi hắn quay lưng bỏ đi..để mặc tôi trong tiếng gọi thất thanh:
-này….này…
Tôi và hắn ngồi ở 1 cái bàn gần ở góc phòng….khá là kín đáo nhưng đúng là hot boy đi đến đâu thì trăm con mắt đổ dồn đến đó.
-uống gì?
hắn nói như ra lệnh..
-cái gì cũng được..
tôi nói 1 cách sổt ruột..thế là hắn gọi cô ca
tôi ngậm ống hút…im lặng chờ đợi..mồ hôi thì túa ra..còn hắn thì vẫn điềm nhiên gõ tay lên bàn , chợt :
-cô thích thằng Huy lớp tôi à?
-sặc.
tôi phun cả nước ra…chắc là bất lịch sự lắm vì Trung nhăn mặt mà….
Những ngày sau đó là 1 chuỗi ngày ác mộng của tôi , hễ gặp nhau ngoài cổng trường là hắn sai tôi bưng bê cặp vào lớp cho hắn…nào tôi có sung sướng gì đâu khi làm việc đó kia chứ….bao nhiêu cặp mắt lớp hắn đổ dồn vào tôi…trong đó có cả Huy , vậy mà tôi vẫn phải làm… điên thiệt…
Thế là tôi trả thù hắn bằng cách tìm chỗ nào vắng vẻ , ” xin ” hắn mấy trang vở giữa ( làm giấy nháp , giấy kiểm tra ) …mà chắc 1 thằng lười học như hắn không để ý đâu nhỉ
chưa hết , tôi còn vất cặp hắn xuống đất và dẫm chân thùm thụp lên cho bỏ ghét..
-cô đang làm cái quái gì vậy?
Cái giọng đó vang lên làm tôi thót cả tim…hắn đang nhíu mày nhìn tôi..nhìn cặp hắn…còn tôi cười giả lả và nhanh ng cúi xuống nhặ cặp lên , phủi phủi , mắt tròn xoe ngây thơ không có tội …
-cô chơi tôi đấy à?
-đâu có.
tôi cười..cười thôi chứ biết nói gì bây giờ…
-đừng có cười 1 cách ngu ngốc như thế…
chợt hắn tiến lại gần phía tôi…đó là dấu hiệu của sự nguy hiểm…tôi có thể nhận ra điều đó vì xem khá nhiều phim tình cảm…thế là tôi lùi ra sau , cầm cặp , chuẩn bị… phang hắn khi cần thiết….
-ngày mai làm cơm hộp cho tôi ăn nhé ….
hắn đút 2 tay vào túi quần , đề nghị..
-làm cơm cho cậu á…
tôi há hốc miệng ngạc nhiên
-chứ sao nữa , mấy đứa con gái khác vẫn làm cơm cho tôi ăn mà…
hắn bắt đầu cáu…
-thì đi mà ăn của mấy đứa đó…
-không , tôi không thích.
hắn gằn giọng..
-này , cậu nghĩ là tôi rảnh lắm hả…cơm cho tôi ăn tôi còn chưa làm nữa là làm cho cậu…đầu óc cậu có vấn để à? chất xám không có để suy nghĩ sao?
-TÔI KHÔNG BIẾT..TÔI CHẲNG QUAN TÂM , TÔI MUỐN NGÀY MAI CÓ CƠM..
Hắn hét lên và giật lấy chiếc cặp…hắn vào lớp…
chà , oai nhỉ? muốn ăn cơm kia à..chị cho mà ăn.
tôi nói 1 cách hí hửng khi cầm hộp cơm làm cho hắn…khỏi nói , cơm nhìn rất đẹp mắt nhưng thực ra tôi đã cho nhìu muối và tiêu vào…bảo đảm hắn ăn 1 lần sẽ khiếp đến già và không bao giờ bắt tôi làm lần thứ 2 nữa
-hành phúc nhỉ? đem cơm cho Trung mà.
cái giọng chanh chua của Mi vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi..
dạo này nhỏ Mi thay đổi đến ng mặt , xin cô chuyển chỗ ngồi , không thèm nói chuyện với tôi 1 lời nào , đã thế tôi còn nghe phong phanh nhỏ đi nói xấu tôi nữa…
-tôi hể hỉu nổi bà luôn Trinh ạ ,bà bảo bà ghét con trai kiểu như Trung vậy mà cuối cùng vẫn bị cậu ta chinh phục , tồi lại tự biến mình thành ô sin cho cậu ta…bà không biết rằng cả trường này đang nhìn bà thế nào đâu nhỉ?
khiếp cái lưỡi của nó như có gai ấy..vừa nói nó còn phụ họa thêm bằng háy , liếc , nguýt lườm..thôi thì đủ cả..
-thế à?..tôi không biết là cả trường đang nhìn tôi thế nào…tôi chỉ biết là có 1 người đang mong đứng vào vị trí của tôi mà không được..
Rồi tôi bỏ đi về phía canteen… tốt thôi , tôi cũng chẳng cần 1 người bạn nhỏ nhen , hẹp hòi như nó..
-mặt cô sao bị xí vậy? ăn nhầm cái gì không tiêu hóa được à?
Trung chăm chăm nhìn vào mặt tôi , tôi chẳng nói gì cả…hắn liền kéo hộp cơm tới trước mặt mình :
-chà , trông ngon nhỉ?
hắn khẽ cười .
-uk. ngon thì ăn thử đi(ăn đi rồi biết em ạ)-tôi cười thầm

Truyện tình yêu tuổi học trò sẽ là những câu chuyện hay nhất ấn tượng sâu sắc nhất, khó quên trong lòng mỗi người. Bởi chắc chắn ai cũng từng trải qua cái tuổi học trò đẹp đẽ đầy mơ mộng với những mới tình trong sáng của cái tuổi đẹp nhất. Vậy hãy cùng đọc truyện tình yêu tuổi học trò để cảm nhận tình yêu của một thời đã qua.

Nguồn : Sưu Tầm – Blog Trái Tim