Truyện Tình Yêu – Mùa Giáng Sinh Buồn

0
40

Tình yêu học trò vô cùng trong sáng. Yêu nhau qua ánh mắt, qua nụ cười, qua những cái cái nắm tay, những cái ôm run rẩy . . . Nhưng những khoảnh khắc của phút ban đầu yêu thương đó sẽ mãi theo ta đi suốt cuộc đời. Cũng như câu chuyện sau đây, mặc dù Ánh Tuyết đã mất trên đường đi cấp cứu, nhưng trên môi cô vẫn nở một nụ cười hạnh phúc. Nụ cười cho tình yêu đẹp tuổi học trò hồn nhiên.

Cùng trải lòng với truyện tình yêu hay sau đây để cảm nhận rõ hơn về vẻ đẹp của tình yêu tuổi học trò bạn nhé !

mua-giang-sinh-buon-1

Từng bông tuyết rơi trắng xoá, nhảy múa giữa bầu trời thủ đô London của Anh như đang chào đón ngày Noel. Nơi nghĩa địa một chàng trai tay đang cầm một bó hoa hồng trắng đứng lặng trước ngôi mộ đã phủ đầy tuyết trắng. Nơi bia mộ là hình ảnh của một cô gái với gương mặt vô cùng thanh tú đang nở một nụ cười rất rạng rỡ dưới tấm hình là một cái tên tuyệt đẹp Vũ Thị Ánh Tuyết. Được một lúc chàng trai mới cất tiếng nói
– Mình tới thăm cậu nè ! Chắc cậu buồn và lạnh lắm hả ?
– Người nắm giữ trái tim tớ !
từng giọt nước mắt của chàng trai rơi xuống tuyết trắng làm cho không khí càng thêm lạnh lẽo và u ám hơn. Chàng trai nhớ lại cái ngày này của hai năm trước.

******

– Nè Tuấn Anh về mau thôi.
– Ừ, chờ mình chút
– Vũ Phạm Tuấn Anh cậu có về mau lên không thì bảo ?
– Đây, đay, ra ngay đây.

mua-giang-sinh-buon-2
Hai cô cậu học trò lớp 12a1 đang cùng nhau đi về xuống đến sân trường thì bị học sinh toàn trường chặn lại. Nhạc bắt đầu nổi lên đó là bài hát ” Người nào đó “. Một đoàn vũ công từ đâu xuất hiện nhảy theo điệu nhạc. Cô bé hơi sợ túm chặt lấy tay áo của cậu bạn, đáp lại sự sợ hãi của cô bé đó là ánh mắt trìu mến và nụ cười vô cùng ấm áp của cậu bạn. Bài hát đã kết thúc từ trong đám đông Thiên Bảo bước ra tay cầm một bó hoa quỳ xuống trước mặt Ánh Tuyết và nói.
– Ánh Tuyết cậu là bạn gái tớ nha !
Cả trường đều vỗ tay và reo hò ầm ĩ. Còn cô bé chỉ cúi gằm mặt xuống và nói.
– Tớ biết cậu rất quan tâm tớ nhưng tớ không có tình cảm với cậu mà người tớ yêu là … Là….. Là Tuấn Anh.
– Sao ?
Cả hai cậu bé cùng đồng thanh,Tuấn Anh mặt biến sắc mặt trở nên lạnh lùng buông tay rồi quay mặt bỏ đi. Để lại Ánh Tuyết ở đó đôi mắt ngấn lệ. Còn Thiên Bảo thì vừa buồn , vừa tức giận làm cho bản thân mất tự chủ. Thiên Bảo vừa cầm con dao bấm chạy về phía Tuấn Anh vừa hét.
– Nếu tôi không có được cô ấy thì vúng không ai có được cả.
– Không …..ông…..ng……g……
“Ááááá” vài học sinh nữ trong trường hét lên khi thấy con dao trong tay Thiên Bảo đã đâm trúng vào ngực của Ánh Tuyết. Thì ra vừa cô bé đã đẩy Tuấn Anh ra để chịu thay cậu một nhát dao. Đôi mắt khát máu lúc nãy của Thiên Bảo đã trở nên hiền dịu và ấm áp, đôi tay cậu run rẩy. Tuấn Anh lúc này đã vội đứng dậy ôm chầm lấy Ánh Tuyết vừa khóc vừa nói.
– Cậu cố lên nha mình đưa cậu đi bệnh viện.
– Muộn rồi không kịp đâu.
– Cậu không được nói như vậy, nếu cậu có chuyện gì thì tớ sẽ đau lắm……trái im tớ sẽ rất đau.
– Tại sao ?
Ánh Tuyết vẫn nhìn cậu với ánh mắt trìu mến và hỏi.
– Bởi tớ cũng rất yêu cậu.
– Thật sao ?
– Ừ, chúng ta sẽ mãi bên nhau chứ ? – Tuấn Anh hỏi
– Vậy thì tốt rồi! Tớ sẽ ra đi và không còn luyến tiếc gì nữa.

Hơi thở cuối cùng của Ánh Tuyết đã mất trên đường đi cấp cứu, nhưng trên môi cô vẫn nở một nụ cười hạnh phúc. Nụ cười cho tình yêu đẹp tuổi học trò hồn nhiên. Ngoài trời tuyết vẫn rơi. Rơi cho một mùa giáng sinh buồn

 

 

 

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here