Blog Tình Yêu: Cảm Ơn Cuộc Đời Đã Mang Anh Đến Bên Em

Anh à, em yêu anh rất nhiều! Cảm ơn cuộc đời đã mang anh đến bên em, dành tình yêu cho em, che chở em và nắm tay em. Em luôn mơ về một bến bờ hạnh phúc, một mái ấm yên vui nơi có anh và có tiếng cười của trẻ thơ…

blog-tinh-yeu-cam-on-cuoc-doi-da-mang-anh-den-ben-em

Anh à, đối với em anh không phải là tất cả nhưng là người con trai duy nhất mà em yêu. Đã 2 năm rồi em vẫn còn nhớ như in chiều hôm đó, trời không quá nắng nhưng cũng đủ làm em mệt mỏi vì lo lắng cho kỳ thi đại học sắp tới.

Anh – một chàng trai đất Huế ít nói, ít cười, pha lẫn chút màu “nhát gái”. Cứ mỗi lần đứng cạnh con gái anh chỉ mỉm cười không nói một lời. Hỏi thì anh trả lời, còn không anh im lặng. Phải chăng đó là hình ảnh riêng biệt khiến em yêu? Vâng, chắc thế.

Sau lần gặp đầu tiên ở phòng trọ, chúng ta nói chuyện rất ăn ý. Luôn nói cùng lúc khiến cả hai ngượng “chín” mặt. Kể từ đó mình quen nhau, anh nhắn tin cho em nhiều hơn, an ủi, động viên em học tốt để chuẩn bị cho kỳ thi đại học.

Sau 12 năm đèn sách, em đã thi đỗ vào Học viện cảnh sát nhân dân T-32. Sau ngày em nhập học với những bỡ ngỡ của nơi đất khách, anh đã luôn an ủi, động viên em cố gắng. Tuy chân ướt chân ráo ra Hà Nội học nhưng có anh, em như thêm nghị lực sống. Và 1 tháng sau khi em nhập học, mình chính thức yêu nhau.

Em rất vui và hạnh phúc,  cuộc sống trong quân ngũ đối với một cô gái nơi miền đất Quảng Bình quanh năm chịu nhiều thiên tai, bão lụt cũng cho em bao mùi vị nếm trải gian lao và chút nắng tình yêu của anh đã cho em nghị lực sống để vươn lên.

Em luôn luôn cố gắng, không ngại khó khăn, gian lao thử thách. Nhưng chính lịch học dày đặc, sự mệt mỏi sau những lần hành quân khiến em quên mất anh, em ít nhắn tin hơn, ít nói chuyện và luôn cằn nhằn mỗi lúc anh gọi điện hỏi thăm. Em biết anh đau lòng lắm, nhưng vẫn cam chịu để yêu em, để nắm tay em.

Cứ thế, thời gian trôi, đồng hồ vẫn quay đều, anh ra trường và bắt đầu đi làm, mình lại xa nhau hơn vì tính ghen tuông thái quá. Giận nhau là chuyện cơm bữa, còn chia tay cũng đôi ba lần… nhưng chẳng hiểu sao, mỗi lần chia tay người giữ em lại vẫn là anh, người nắm tay em vẫn là anh và người thương em, cần em vẫn là anh.

Những ngày làm lành sau nhiều trận “cuồng phong” giận dỗi, anh vẫn là người nắm tay em, xin lỗi dù em là người có lỗi. Em cám ơn anh vì đã đến bên cuộc đời em, vẫn nắm chặt tay em, vẫn yêu thương em dù bên anh luôn có bao người con gái xinh đẹp hơn em, cá tính hơn em và dịu dàng hơn em theo đuổi… vì anh là một chàng trai tâm lý.

Em nhớ có lần em đòi chia tay, anh không suy nghĩ, vội nói “Ừ, em hãy giữ gìn sức khỏe, cố gắng ăn nhiều vào để còn sức mà học. Anh yêu em, chúc em sớm tìm được một nửa của mình”. Đêm đó, em đã khóc rất nhiều, sưng cả mắt, đợi điện thoại anh xin lỗi, nhưng mãi tới 5 ngày sau anh mới nhắn tin đến rằng: “Nếu còn yêu, xin em cho anh một cơ hội”. Em vui lắm, nước mắt chực trào bấy lâu không kìm được vội lăn dài nóng hổi trên má. Nhưng vẫn trong vai “người bị hại” em vẫn giận và bắt anh xin lỗi, nói yêu em hàng trăm lần mới thôi.

Sau lần đó, em không dám nói chia tay dù giận ít hay nhiều. 2 năm trôi qua nhưng tình yêu trong em vẫn thế, vẫn ngây ngô, tỉnh bơ, giả là người bị hại sau những lần giận nhau, còn anh luôn luôn là bị cáo.

 

Anh à, em yêu anh rất nhiều. Cám ơn anh đã đến bên đời em, yêu em, che chở cho em và nắm tay em. Em luôn mơ về một bến bờ hạnh phúc, nơi đó anh là chồng của em “người bị hại”còn em vợ của “bị cáo”. Chúng ta sẽ có nguyên một “đội bóng” và cùng nhau xây dựng tương lai anh nhé! Em yêu anh! Gửi tình yêu của em.

****************

Ngày lễ tình nhân 14/2 sắp đến gần, thay cho lời chúc Valentine ngọt ngào, lãng mạn bạn có thể dành tặng nửa yêu thương của mình blog tình yêu trên đây, cũng không kém phần ý nghĩa.

Blog Tình Yêu Buồn Khi Chia Tay

Với tình yêu, chia tay là một kết thúc buồn và đau hơn khi cuộc tình vẫn đang nồng ấm, người lại ngoảnh mặt, quay lưng và bỏ đi, trong phút chốc em như người chết lặng giữa thế giới này…

blog-tinh-yeu-buon-khi-chia-tay-1

( Blog tình yêu buồn khi chia tay)

Yêu một người là đau, là thương tổn, là khi giữa phố xá thênh thang thấy bản thân lọt vào hố sâu của lòng thành phố, đau thương kéo dài mà tay lại cứ chơi vơi muốn nắm lấy người, vì tình yêu của em đã quá lớn, yêu người hơn cả bản thân mình…

Ngày người buông câu chia tay, buổi chiều hôm ấy cơn mưa trút xuống tầm tã, giông bão từ đâu kéo về, chỉ tập trung lại khoảng trời của em và đó chính là ngày mà em mãi chẳng thể nhìn thấy hình ảnh đẹp của ánh mặt trời nữa…những cơn gió thổi ngang cũng chẳng xua tan đi hết mây đen, cứ thế ở lại che mất ánh sáng của đời em.

Con đường ngày hôm ấy chính thức chia đôi, rẽ lối, người đi về phía trời nắng ấm, em ở lại cùng khoảng trời giông bão, chỉ biết trong giây phút đó em còn hàng ngàn lời chưa kịp nói, hàng trăm câu hỏi bủa vây…Đơn giản như một giấc mộng, chuyện tình do người mang đến rồi vội ra đi. Bên em không khiến người hạnh phúc, hạnh phúc của em chẳng làm người thấy đủ, thứ người cần xa vời lắm, em cũng không lý giải được.

blog-tinh-yeu-buon-khi-chia-tay-2

( Blog tình yêu buồn khi chia tay)

Nhìn vào đôi mắt em giờ đây chỉ mang hình ảnh buồn, mệt mỏi nhưng chỉ che giấu đi và chẳng muốn ai nhìn thấy cả, hạnh phúc đã ra đi chẳng phải em không níu giữ, chỉ vì em đã làm tất cả mọi cách vẫn không giữ nổi chân người ra đi. Thôi em khép lại nỗi buồn, giấu nhẹm giọt nước mắt vào trong, lòng em sóng gió mãi không vơi, em cũng tự mình tìm lối thoát cho nghĩ suy của mình.

Chia tay là một kết thúc buồn và đau hơn khi cuộc tình vẫn đang nồng ấm, người lại ngoảnh mặt, quay lưng và bỏ đi, trong phút chốc em như người chết lặng giữa thế giới này…Sao thời gian trôi nhanh quá, em yêu người chỉ mang lại sự khó xử, phiền toái cho người, cho em được chôn chặt quá khứ để mai sau có vô tình gặp lại, em sẽ kìm nén lại giọt nước mắt, mỉm cười thật tươi như những người – đã – từng đi qua đời nhau. Xin lỗi người vì tình yêu của em dù có lớn như thế nào vẫn không thể dung thứ cho sự phản bội.

Truyện Tình Yêu : Khi Hạnh Phúc Đi Qua

Bình cúi người nhặt lại những bản thảo đó, sau đó anh nhanh chóng đi, còn tôi chỉ biết đứng lặng người nơi ấy, nước mắt chảy ngược vào tim. Khi tôi quay lại Bình không còn ở đó nữa, anh đã đi khỏi tầm mắt của tôi rồi… Một lần nữa, tôi lại để tuột mất đi người mình yêu, mặc dù người đó đã ở ngay trước mặt….”

Hãy dành chút thời gian trải lòng cùng truyện tình yêu hay sau đây để tìm chút lắng đọng cho tâm hồn bạn nhé !

truyen-tinh-yeu-khi-hanh-phuc-di-qua

( Truyện tình yêu: Khi hạnh phúc đi qua)

Thất bại trong mối tình đầu, tôi bi quan kinh khủng. Cảm tưởng như trái đất đang ngừng quay và thế chiến III chuẩn bị bùng nổ. Tôi chuẩn bị sẵn tinh thần cho 1 cái chết, ví dụ như bị xe tông hay đi qua 1 công trường đang xây dựng gạch rơi trúng đầu mà tử vong ngay tại chỗ lắm âý chứ. Nói chung là cũng chẳng biết làm thế nào để tôi đứng dậy được cả. Tôi thất vọng vì nhiều thứ, và mất đi niềm tin ở tất cả mọi người…

Người tôi yêu nhất bỏ rơi tôi để đến với đứa bạn tôi chơi thân nhất. Ok, thế là xong. Thế là chấm hết. Tôi chẳng còn gì, chẳng còn cái gì để mà mất, để mà lưu luyến ý chứ!!! Xem nào, trên đời tôi yêu quý và tin tưởng nhất 2 người. một là người yêu, hai là bạn tôi. Vậy mà họ cùng nắm tay nhau phản bội tôi như thế đấy. Đúng là mất hết thật rồi… cái thứ mà tôi có chỉ là của quá khứ mà thôi.

Khi tôi nói rằng tôi còn yêu anh ta và chưa muốn chia tay, hắn chỉ cười nhạt rồi đẩy tôi 1 cái thật mạnh về phía sau và nhả cợt “Tưởng tôi yêu cô thật à? Với tôi, cô chỉ là thứ đồ chơi để giải trí mà thôi!!! Tránh ra và đừng bao giờ tìm cách gặp hay nói chuyện với tôi nữa, phiền hà lắm”. Lúc ấy tôi nhớ mình đã thật yếu ớt, đã khóc lóc và cầu xin hắn đừng bỏ rơi tôi bởi tôi yêu hắn rất nhiều. Nhưng tất cả những gì tôi nhận được chỉ là sự khinh rẻ và đau khổ đến tột cùng.
Tôi đã từng nghĩ rằng anh ta có thể quay lại với tôi sau vài ngày hẹn hò cùng cô bạn thân của mình nhưng không phải thế, họ đã lén sau lưng tôi mà làm đủ thứ chuyện. Với họ tôi chỉ là 1 kẻ dư thừa, 1 kẻ thứ 3, 1 con kì đà cản mũi. Đúng là 2 tên nghiệt súc, sao họ nỡ lừa dối tôi cơ chứ? Tôi muốn khóc mà không lên tiếng, muốn mắng chửi mà không lên lời… Tôi tự nhủ mình phải cố gắng kiên cường, phải thật mạnh mẽ mà sao không thể, từ trước đến nay tôi đều tin nhầm người, đặt niềm tin vào sai chỗ, đúng là ngu ngốc thật mà. Nếu có bộ luật phạt những kẻ yêu lầm người và chọn sai đường có lẽ tôi đáng bị đưa lên máy chém lắm…

Ngày đầu tiên thất tình, tôi nằm bẹp trên giường không muốn dậy, không muốn ăn, cũng chẳng muốn đi đâu cả. Điện thoại cả ngày không nhận được lấy 1 tin nhắn,1 cuộc gọi. Tôi khư khư cái điện thoại trong lòng bàn tay, chỉ hi vọng nó có tiếng chuông cho dù tôi biết nó sẽ chẳng bao giờ đổ chuông nữa, hoặc là có nhưng chắc hẳn không phải là từ anh ta. Hy vọng có thể coi như 1 đống tro tàn không thể nhóm lên được nữa.

Ngày thứ hai, tôi đi đặt vé xem 1 bộ phim hài, bộ phim đó rất buồn cười, nhưng tôi cứ vừa ăn bắp rang bơ vừa khóc tức tưởi, nước mắt cứ rơi không ngừng, tiếng thút thít của tôi khiến nhiều đôi ở đó khó chịu. Thế là tôi đi ra trước khỏi rạp, để họ không biết rằng tôi đang khóc vì nghĩ về 1 thằng đàn ông đểu không còn gì đểu hơn… Có phải tôi ngu ngốc và nhu nhược lắm hay không?

Ngày thứ ba, tôi đi ngang qua trung tâm thương mại, thấy có trưng bày 1 số mẫu áo nam rất đẹp, chợt nghĩ trước kia khi còn yêu nhau, anh ta vẫn thường nói hình thức với con trai rất quan trọng. Chỉ còn mấy ngày nữa là đến sinh nhật người yêu cũ rồi, suy nghĩ 1 lúc cuối cùng tôi cũng đi vào và mua chiếc áo sơ mi kẻ sọc xanh đó. Tôi thích màu xanh da trời, nhẹ nhàng và dịu ngọt, hệt như chính tôi vậy.

Tôi phải dặn đi dặn lại nhân viên bán hang phải bọc cho cẩn thận bởi đó là quà sinh nhật tôi tặng cho “người yêu” tôi. Chị ta chỉ mỉm cười, còn tôi thì cố dặn ra 1 nụ cười chua xót. “Người yêu” của quá khứ, vậy mà hiện tại này tôi vẫn chưa thể chấp nhận được sao?

Tối đó tôi có gặp cô bạn thân của tôi ở thư viện trường, tôi còn tưởng cô ta còn bận với tình yêu và các cuộc hẹn hò của mình chứ, vẫn còn có thời gian mà vào thư viện kiếm sách sao? Tôi rút chiếc hộp từ trong túi xách ra đưa cho cô ta

– Sinh nhật anh ấy, gửi lời của tôi, chúc sinh nhật vui vẻ.

– Quà cậu tặng à??? Cái gì vậy?

– Cậu có thể đưa cho anh ta rồi cùng nhau bóc cũng được- tôi tảng lờ đi

– Ừ. Tôi sẽ đưa…

– Vậy cảm ơn cậu trước. Tôi về đây

Tôi chạy vội ra khỏi thư viện, 1 tay ôm lấy mặt, tôi không biết việc tôi làm có khiến người khác càng coi thường tôi không nữa, nói thật ra, lúc này tôi cũng chẳng biết mình đang nghĩ gì nữa. Tất cả cứ lộn xộn và lung tung lên thế nào ấy. Thật đau đầu …

Tôi không hiểu nổi tại sao mình dám mua quà tăng sinh nhật anh ta, dám đưa quà sinh nhật cho bạn gái hiện tại của anh ta mà lại không thể nhắn lấy lời chúc mừng sinh nhật cho anh ta được. Tôi sợ ạnh ta sẽ reply lại là “Đừng làm phiền tôi nữa”. Như vậy sẽ chẳng còn gì mất mặt hơn.

Hôm nay sinh nhật anh ta, để không muốn nhớ lại những gì của quá khứ tôi cứ lang thang đi trên các con phố hẻm, càng nghĩ lại càng xót xa, Hỏi tại sao mình lại ngu ngốc đến thế. Sao cứ phải quằn quại vì một kẻ thối tha, vô liêm sỉ cơ chứ. Tôi dừng chân ở một quán ăn nhỏ trên vỉa hè, cũng thấy mình cần phải ăn thêm chút gì nếu không muốn trên dân trí ngày mai sẽ có một bài giật title “Xác một cô gái thất tình chết đói ở Hà Nội”. Vậy thì người nhà tôi cũng sẽ đau lòng lắm, họ nuôi tôi 20 năm rồi, không thể chết một cách lãng phí như vậy được

– Dzo!!!!!! Sinh nhật vui vẻ nhé, hôm nay chúng mình ăn tẹt ga, mừng thằng Quốc có người yêu mới, mừng cho tuổi 22 tràn trề sinh lực hô hô nào, trăm phần trăm nhớ, thằng nào không uống cạn phải chịu phạt

Tôi giật thót tim quay lại nhìn về phía ầm ĩ ấy, là anh ta…. Cùng với một đám bạn đang bù khú với nhau. Nực cười thật, ông trời thật giỏi trêu ngươi. Tôi trốn tránh anh ta cả tuần nay, cuối cùng lại gặp nhau tại một nơi mà tôi nghĩ là sẽ không bao giờ phải nhìn thấy hắn. Tôi muốn khóc mà không dám khóc chỉ dám vội vã quay người chạy một mạch, tôi cũng không rõ những bước chân của mình sẽ đi tiếp về đâu, chỉ biết tôi phải rời xa chốn này, rời xa nơi xuất hiện hình ảnh anh ta.

Ngồi thụp ở bến xe bus, nước mắt tôi cứ ròng rã rơi, tiếng nấc cứ ngày một to dần khiến vài người xung quanh để ý. Nhưng tôi mặc kệ, tôi không thể kìm nén thêm một giây phút nào nữa, quả thực là tôi đã đau khổ lắm rồi.

– Thất tình à???

Tôi ngẩng đầu lên nhìn người vừa nói, là một gã con trai ngồi ghế bên kia, đang nhìn tôi bằng ánh mắt đầy ái ngại

– Không, anh nghĩ sao mà nói tôi thất tình, trông bộ dạng tôi giống lắm sao?

Anh ta gật đầu, rồi lại quay sang chỗ khác

– Anh học ở gần đây sao?- tôi bắt chuyện, dù sao có người nói chuyện cùng cũng thấy bớt cô đơn

– Kiến trúc, còn …- Anh ta không nói nữa, có lẽ cũng chẳng biết nên xưng hô thế nào cho tiện

– Hà Nội, 2 trường cũng không cách xa nhau lắm đâu, năm nay tôi mới 20 tuổi xuân thôi, chắc nhỏ tuổi hơn anh, anh bao nhiêu tuổi rồi

– Đoán xem- Anh ta mỉm cười, và dường như ánh mắt anh ta cũng đang cười vậy

– 92?

– Trẻ vậy sao?

– 91 à :- ?

Anh ta không nói, chỉ gật đầu

– oh, lớn hơn mình 2 tuổi

– Xem nào, nhóc 20, kém anh 2 tuổi, hôm nay đánh đề 02- 20 nhé

– Sao?- Tôi tròn mắt, tên này nghiện lô đề à

– Mới có 6 rưỡi thôi, có ghi không? Mỗi con 10k nhé, trúng là được 800k đấy

– Không, tôi không đánh đâu

– Tuỳ nhóc, tối nay xem kết quả, nếu về thật đừng tiếc

Anh ta đứng dậy, tôi vội giật mình, một phần sợ cô đơn, phần còn lại cũng sợ một mình ở cái nơi u ám lạnh lẽo này

– Cho em ké với, 2k thôi được chứ?- Tôi toe toét

– Oh, kém 2 tuổi, năm nay 20 tuổi, đánh 2k, có vẻ dễ về

Tôi móc ví tìm tiền lẻ đưa cho anh ta, thấy hôm nay mình cũng thật ngộ, thất tình dẫn đến cờ bạc hay sao, mẹ tôi làm giáo viên, nếu biết tôi lạc lối thế này chắc bà đập què chân tôi mất

– Nhóc này, nếu có 02- 20 thì mai ra đây lĩnh tiền nhé!

Anh ta đưa cho tôi một mẩu giấy ghi mấy số nhằng nhịt gì đó, nói tôi phải cất kín vào nếu trúng thì còn có tiền mà lê la trà đá. Tôi chỉ biết gật gù cái đầu rồi tiếp tục đợi xe bus, còn anh ta thì đã đi khuất dần vào trong bóng đêm rồi. Trời chưa sang đông nhưng cũng thật mau tối.

***

Trong lúc ăn cơm mẹ có hỏi tình hình học tập của tôi, tôi không dám nhìn vào mắt mẹ chỉ ậm ừ nói tốt mặc dù tôi phải thi lại tận 2 môn. Sau đó tôi nói mệt rồi chạy vù lên phòng, tôi sợ mẹ sẽ nhìn ra tôi đang nói dối.

Nằm trên giường nếu không có truyện để đọc thì đầu óc tôi lại luẩn quẩn hình ảnh  của tên đốn mạt kia và rồi lại gặm nhấm nỗi đau một mình.Chợt nhớ tới tên mà mình gặp ở bến xe lúc chiều tối tôi lại thấy hay hay,kể ra tôi cũng buồn cười thật, sao lại bị người khác rủ rê lô đề cơ chứ?

Soạn tin tìm kết quả trên điện thoại, tôi chẳng hi vọng mình sẽ có 150k để uống trà đá cả tháng, chỉ đơn giản là muốn xem kết quả là bao nhiêu, xem chỉ số may mắn của mình có được cao như vẫn thường bói trên facebook hay không thôi… Tôi không nghĩ….

Nó về thật, là tuổi của tôi: 20

Vừa ngỡ ngàng vừa buồn cười, là lần đầu tiên tôi dính đến thứ người ta vẫn gọi là cờ bạc đó, đúng là số đỏ mà. Tôi cứ tủm tỉm cười mãi chỉ mong trời mau sáng để có thể ra quán nước lĩnh tiền và gặp lại tên lạ mặt đó

– Tôi đợi anh cả sáng, sao giờ anh mới tới

Vừa nhìn thấy anh ta đi tới tôi gắt, đã vậy hắn còn tròn mắt nhìn tôi, điều đó làm tôi lúng túng

– Lấy tiền cho tôi đi

– Tiền gì cơ?

– Trăm rưỡi đó ! Hôm qua vì tôi mà anh được trúng mé, anh phải trả ơn tôi chứ? Đúng không?

– Nhóc,

– Tôi 20 rồi đó, không còn là trẻ con đâu

– Thôi được rồi, phải làm gì cho nhóc nào

Anh ta đưa tay xoa xoa đầu tôi

– Làm bạn trai tôi đi, 1 tháng nhé

– Cái gì?- Anh ta trợn tròn mắt, có lẽ đồng tử anh ta to gấp 10 lần chứ không phải 6 lần như bình thường nữa

– Sao đâu, chỉ là danh nghĩa thôi mà, anh không giúp tôi được một lần sao Tôi chỉ là đang cô đơn và muốn có bạn chia sẻ thôi mà.

– Nhưng chúng ta không biết gì về nhau sao có thể…..

– Không sao, hôm nay chúng ta sẽ tìm hiểu, được không

Trông vẻ bỡn cợt không nghiêm túc của tôi có lẽ là chẳng ai tin, nhưng tôi làm vậy chỉ để tránh xấu hổ nếu bị từ chối thôi

Chúng tôi lưu số điện thoại của mình vào máy của người kia, anh ta viết rất ngắn gọn “Binh”, còn tôi thì dài dòng hơn một tí “Thien than cua anh”

Tối đó tôi rủ người yêu 1 tháng của tôi đi rượu ốc, đây cũng là lần đầu tiên tôi dám động đến đồ có men

– Anh tên Bình à? Bình trong Bình yên ý hả

Có lẽ là tôi đang ngà ngà say rồi

– Em tên Dương, ghép tên chúng ta lại là Bình Dương, nghe cũng thuận tai ghê nhé!

– Ừ, nhóc uống vừa thôi nếu không đau ruột đấy

– Là lần đầu tiên em uống, anh để em buông thả một tí đi. Em đã ngoan 20 năm nay rồi, phải có lần biết hư là gì chứ

– Không giống em đâu

– Sao? Giống em? Anh quen em à?

– À….

– Tại sao chứ? Anh nói xem, em có điều gì không tốt nào? Sao hắn lại bỏ em? Hắn đúng là tên khốn khiếp, đồ có mắt như mù, không nhìn thấy thái dương, em đã yêu hắn như thế, vậy mà,….. đồ đểu

Tôi gục mặt xuống bàn khóc thành tiếng hệt như trẻ con vậy, bỗng nhiên anh ta nắm lấy tay tôi, tôi giật mình rụt lại

– Anh làm gì vậy??? Chúng ta chỉ là người yêu trên danh nghĩa, anh không được lợi dụng tôi

– Này nhóc, bây giờ anh đang là người yêu nhóc phải không? Vậy thì không cho nhóc nhắc đến tên thằng khác trước mắt anh, và cũng không được khóc vì một tên nào đó

– Anh ghen giống thật quá- Tôi lúng túng đứng dậy, chỉ đẻ anh ta không thấy được vẻ ngượng ngịu hiện tại của tôi

Tối hôm đó tôi đã ngủ rất say, có lẽ là một giấc ngủ ngon nhất trong suốt hơn một tuần nay kể từ khi tôi bị phản bội, tôi đã có một giấc mơ rất đẹp, cùng nắm tay một chàng trai bay nhảy trên những cánh đồng mọc đầy hoa, chàng trao cho tôi một chiếc nhẫn cỏ giản đơn nói yêu tôi. Rất đơn giản thôi, nhưng với tôi đó quả thực là một giấc mơ rất đẹp. 9h sáng mở mắt, tay quờ quờ cái điện thoại đang đổ chuông réo rắt

– Alo

– Này nhóc vẫn chưa dậy à

– Dậy rồi đây, mà ai vậy??

– Người yêu nhóc chứ ai, dậy mau anh chở đi ăn sáng. Đợi nhóc chỗ cũ nhé!!!

Tôi choàng tỉnh dậy, phải rồi, hôm qua anh ta có nói hôm nay sẽ dẫn tôi đi chơi, tôi không muốn quằn quại ở nhà nữa. Tôi có người yêu rồi, tôi phải tận dụng triệt để anh ta để cảm nhận tình yêu chưa từng rời bỏ tôi chứ

Vậy là chúng tôi hẹn hò nhau như những đôi tình nhân thực sự, cũng online fb trò chuyện , trêu đùa với , cài đặt chế độ kết hôn với nhau nữa. Nhiều khi giận hờn, cãi vã, nhưng rồi chẳng nổi 5 phút lại quay ra làm lành với nhau ngay. Lỗi là của tôi nhưng người xin lỗi luôn luôn là Bình, anh ấy rất chiều tôi, lại nghe lời tôi nữa

– Chúng mình chụp ảnh nhé, người ta yêu nhau vẫn thường hay chụp ảnh mà

– Em xấu thế này, chụp cùng em làm anh mất hình tượng

– Anh muốn chết không? Em mà xấu thì cả thế giới không có ai dám nói mình đẹp, chụp đi nào, xong em sẽ làm ảnh timeline trên facebook

Tôi nhớ lúc ấy mặt anh thì cứ ngơ ra, còn tôi thì toe toét còn hơn cả nàng Thị Nở

Bình học kiến trúc, anh ấy vẽ rất đẹp. Một lần tôi đòi anh ấy dẫn đến xưởng vẽ, phải lèo nhèo mãi anh ấy mới miễn cưỡng cho tôi đi cùng và dặn đi dặn lại tôi không được nghịch ngợm lung tung nếu không muốn anh ấy bị phạt. Tôi ngoan ngoãn vâng vâng dạ dạ và lon ton đi theo phía sau anh ấy

Mọi người đều đang rất tập trung vẽ bố cục, mà tôi cũng chẳng biết gì về hội hoạ nên cứ cầm bút lông vẽ những nét nguệch ngoạc. Tôi muốn vẽ một chàng trai đang cầm bó hoa tặng cô gái, tự nhủ phải cố gắng vẽ thật đẹp mà sao những gì trên trang giấy đều không giống như những gì trong tưởng tượng của tôi. Hình người chỉ là 1 cái đầu tròn tròn với mấy sợi tóc dựng ngược, tay chân là những đường thẳng cơ bản. Có lẽ còn tệ hơn cả đứa bé học mẫu giáo nữa

– Em vẽ anh với em đấy à, nhìn em có vẻ giống nhưng sao anh lại có thể xấu đến mức như vậy được?

Bình ngó đầu sang nhìn kiệt tác của tôi rồi châm biếm

– Anh đúng là không có gu thẩm mĩ- Tôi cong cớn đáp trả

– Xem nào, bức vẽ có lẽ là hoàn chỉnh rồi, nếu không thiếu một số chi tiết

– Thiếu gì?- Tôi ngạc nhiên

– Để anh thêm vào nhé

Tôi tưởng Bình sẽ làm gì ai ngờ anh ấy viết thêm 3 chữ: Dương s2 Bình

– Đùa à?- Tôi giãy nảy- Anh yêu em chứ em yêu anh đâu, ngộ nhận kìa, duyên chưa kìa

– Em ngông vừa thôi, rõ ràng là em tỏ tình với anh trước

– Xỳ, mấy giờ rồi còn s2? Nhà quê chết đi được ý

– Thế là gì? <3 á?

– Vẫn lúa hê hê

– Hiện đại anh xem

– D alt3 B- Tôi viết thật đẹp trên trang giấy

– Là gì?

– Anh đoán được ra mới là giỏi, bằng không thì ….

– Thì sao?

– Là đồ đầu đất

Tôi cốc nhẹ vào đầu anh, lúc ấy tôi quả thực đã nghĩ tình yêu đến với mình thật rồi

– – –

– Em nói xem, alt3 là gì

– Nghĩ không ra à? Đầu anh toàn bã đậu

Tôi cười khoái chí, cứ để anh ấy tìm hiểu đi. Phải tự tìm ra đáp án mới thấy cái hay của nó, nếu tôi mà nói đáp án ra rồi, thì còn gì là thú vị nữa

Trong những giây phút mộng mơ vu vơ tôi chợt nghĩ chẳng biết mối quan hệ hiện tại của chúng tôi là gì nữa, có còn là giả vờ như đã từng nói không nữa. Tôi nghĩ, tôi đã vì một người nào đó mà thay đổi rồi, còn không biết người ta thì nghĩ sao… Đôi lúc thấy anh ngốc nghếch quá, không hiểu được những lời nói ẩn ý của tôi, vậy sao tôi có thể biết được anh yêu tôi thật hay vẫn chỉ là giả vờ thôi đây…

– Đang nghĩ gì vậy???

– À không có gì, em chỉ đang nghĩ khi hết thời gian 1 tháng thì mối quan hệ của chúng ta là gì thôi

Tôi cố gắng biểu cảm thật tươi khi nói ra câu đó, cũng là muốn do thám xem với anh, tôi có quan trọng không

– Điều này… anh cũng chưa từng nghĩ tới- Bình gượng cười

– Anh có quay lưng mà bỏ lại em phía sau không nhỉ?- Tôi bắt đầu ba hoa- Lại cái kiểu người dưng ngược lối thì….

– Em nghĩ anh sẽ như vậy sao? Đồ ngốc!!!

– Vậy anh sẽ không bao giờ rời xa em phải không 😀

Tôi tò mò nghe đáp án của Bình nhưng anh chỉ cười xoà rồi gõ vào đầu tôi mắng

– Anh tưởng em nói là không yêu anh cơ mà

Tôi ngượng ngùng hút một mạch ly sinh tố đang ở trên bàn, trách sao anh có thể ngố đến vậy. Sao anh có thể tin toàn bộ những lời con gái nói là thật cơ chứ? Không lẽ phải để tôi nói ra 3 chữ Em yêu Anh thì anh mới hiểu được tình cảm của tôi ư?

***

Bình vừa đổi ảnh bìa facebook của anh ấy là hình 2 đứa chúng tôi vừa chụp hôm trước. Mới có 5 phút mà thấy mọi người like ầm ầm, đủ thấy độ hot của chúng tôi thế nào rồi. Tôi rung chân tủm tỉm cười đọc mấy dòng comment đang khen tôi dễ thương, bỗng nhiên có một tên lạ bình luận một câu làm tôi cứng đơ người

Êu, tao Quốc đây, vừa tập tành nghịch cái này tí. Mà người yêu hiện tại của mày đây à

Đùa không vậy? Là cái Dương, con bồ lần trước của tao mà, tao vừa đá nó được hơn tháng. Đừng nói là mày phải lòng nó thật nhé

Ừ, có vấn đề gì không?

Mày rồ thật rồi, công tử như mày việc gì phải ăn lại đồ thừa của bạn như thế

….

Tôi out facebook ngay lập tức, tôi không dám đọc những tin nhắn đó nữa. Chuyện gì đang xảy ra với tôi thế này. Là hắn? Là tên bẩn thỉu đó, tại sao? Tại sao hắn lại nhảy vào phá đám trong lúc chúng tôi đang yên ổn thế này? Mà Bình…. Anh ấy, còn là bạn của hắn nữa??? Là thế nào đây?? Có phải tôi đang bị họ quay như con quay và biến thành con rối trong trò đùa ác nghiệt này không???

Là vô tình hay là sắp đặt?

Tôi sợ hãi nhìn xung quanh, cuộc sống của tôi khi nào mới ngưng hình bóng của hắn????

Điện thoại tôi đột nhiên rung, một số không có trong danh bạ, nhưng rất quen, tất nhiên, những con số này tôi đã thuộc lòng từ rất lâu rồi, tay tôi run run bấm phím trả lời

– Alo

– Chào em, dạo này vẫn khoẻ chứ?

– Tôi vẫn khoẻ, sống vẫn tốt không cần anh phải lo

– À, phải rồi, vừa biết tin em với thằng bạn anh đang qua lại, tất nhiên là vui vẻ rồi. Hà Nội cũng bé em nhỉ

– Có liên quan gì đến anh không?- Tôi gần như sắp khóc trước sự trêu ngươi của hắn

– Em đâu cần căng thẳng thế, dù gì cũng từng thân thiết với nhau

– Im đi, tôi quen biết anh hồi nào? Thân thiết với nhau hồi nào? Tốt nhất là anh cút đi, cút thật xa tôi ra, đừng có lại gần cuộc sống của tôi nữa

Tôi quăng điện thoại vào xó nhà, trượt mình trên bức tường lạnh lẽo, nước mắt không ngừng tuôn. Đã lâu lắm rồi tôi chưa khóc, vậy mà hôm nay tôi lại phải khóc, lại phải lãng phí nước mắt vì một kẻ không ra gì.

Tối hôm đó có rất nhiều cuộc gọi đến của Bình, nhưng tôi không dám nhận, tôi sợ lắm, tôi không dám đối diện với anh ấy, tôi không muốn anh ấy cười nhạo và thương hại tôi, và tôi cũng không muốn anh ấy sẽ phải khó chịu khi phải nghe tiếng khóc ở đầu dây phía bên này….

Bỏ đi một thứ đã từng thân thuộc với mình quả thật là rất khó, nhất là tình yêu. Tôi nghĩ mình đã thích Bình rồi, nhưng tình cảm của tôi không đủ lớn để gạt đi tổn thương trước đó và nỗi tự ái hiện tại của tôi. Anh ấy sẽ làm gì nào??? Anh ấy có dám tiếp tục làm người yêu của tôi nữa không? Mà hơn nữa, chúng tôi cũng đâu phải là người yêu của nhau thực sự? Chỉ là giả vờ, tất cả, từ trước đến nay cũng chỉ là giả vờ thôi phải không???

Tôi an ủi bản thân hạnh phúc trước giờ chỉ như một giấc mơ, còn giờ tôi đã tỉnh giấc, phải đối diện với những gì của hiện tại thôi.

Tôi tháo sim của mình ra và quyết định thay một cái sim mới. Số điện thoại đó đã gắn bó với tôi khá lâu, là loại sim tứ quý tôi được tặng, nhưng giờ tôi cũng chẳng còn để tâm nó có 3 hay 4 số giống nhau nữa, vì với tôi lúc này, chúng chẳng có nghĩa lý gì cả.

Tôi cũng không online yahoo hay facebook, vùi đầu vào đống bài tập và đi làm tình nguyện với mấy đứa cùng lớp để quên đi mọi chuyện. Ban đầu cũng không quen lắm, nhưng sau này thây thật thoải mái, bởi cuộc sống hiện tại cũng khá là yên ổn. Không có gì để vui, cũng chẳng có gì để buồn, không có chuyện gì đáng để tôi rơi nước mắt nữa…. như vậy là ổn rồi, tôi cũng không cần gì thêm…

Từ khi tôi quyết định bỏ mọi thứ về phía sau cũng khá lâu rồi, 7 tháng? Hay 8 tháng nhỉ? Tôi nhớ khi đó là tháng 10, còn giờ đã là tháng 6 rồi. Suốt quãng thời gian đó tôi không hề gặp lại Bình nữa. Hôm nay vô tình bước vào hiệu sách trước kia Bình thường đưa tôi đi chợt nhớ trước kia anh ấy cũng vài lần đứng trước cổng trường đợi tôi tan học rồi chở tôi đi mua sách, nhớ lại mà chỉ thấy đau lòng, nước mắt lại rưng rưng.

Tôi bước vội ra khỏi hiệu sách, nhưng lại vô tình va phải một người đang khệ nệ ôm một đống giấy tờ trên tay. Sự vụng về của tôi khiến chúng tung bay tứ phía. Tôi cúi người xin lỗi người ta và rồi bất ngờ khi 2 ánh nhìn gặp nhau, là anh ấy…

Mắt tôi nhoè đi nhìn Bình, lúc này tôi không nghĩ gì hết chỉ mong anh ấy sẽ ôm tôi thật chặt và hỏi rằng tại sao tôi không liên lạc gì với anh thôi. Nhưng đáp lại hi vọng của tôi Bình chỉ im lặng, lúc lâu sau anh mới hỏi tôi một câu ngắn gọn

– Em có việc bận à?

Khi đó tôi chưa hoàn toàn bình tĩnh, chỉ biết đứng im như tượng nhìn Bình mà thôi, anh ấy gầy đi, trông hốc hác hơn xưa rất nhiều. Bàn tay tôi run run muốn đưa lên khuôn mặt ấy mà không thể, toàn bộ cơ thể tôi như cứng đờ lại khi Bình tiếp tục

– Nếu em bận thì đi trước đi, anh cũng có việc phải đi bây giờ rồi

Bình cúi người nhặt lại những bản thảo đó, sau đó anh nhanh chóng đi, còn tôi chỉ biết đứng lặng người nơi ấy, nước mắt chảy ngược vào tim. Khi tôi quay lại Bình không còn ở đó nữa, anh đã đi khỏi tầm mắt của tôi rồi… một lần nữa, tôi lại để tuột mất đi người mình yêu, mặc dù người đó đã ở ngay trước mặt….

“Anh không biết được em đã rất mong cái ngày này sao? Rât mong, rất mong được gặp lại anh

Anh cũng không biết được em đã yêu anh rồi phải không? Anh nghĩ tình yêu giữa chúng ta chỉ như một trò đùa thôi sao?

Tại sao anh không hỏi em cơ chứ? Anh chưa một lần hỏi em có yêu anh hay không mà…

Có phải anh đã tự đưa ra câu trả lời cho mình và nó hoàn toàn không giống câu trả lời của em, hay là vì anh chưa từng yêu em? Bởi vốn dĩ anh cũng chưa nói yêu em bao giờ”

****

Là do tôi quá hèn nhát nên mất đi tình yêu của mình hay còn vì lý do nào khác nữa? Lẽ ra tôi có thể chạy tới ôm anh và nói rằng Em đã yêu anh mất rồi, vậy mà sao tôi không thể làm được? Tôi chỉ có thể biết đứng nhìn người mình yêu ra đi, tại sao tôi lại yếu đuối đến như vậy cơ chứ? Tôi vì cái sự tự ti trọng ngớ ngẩn của bản thân mà để anh ấy xuất hiện rồi lại biến mất Nếu tôi mạnh mẽ thêm chút nữa, có phải tôi có thể nắm được tình yêu trong tay, nếu như tôi có thể dũng cảm gọi tên anh, thì có phải anh ấy sẽ mãi thuộc về tôi không?

Tất cả những gì tôi nghĩ lúc này chỉ là Nếu – như. Tôi biết trong cuộc đời không tồn tại 2 vế đó. Thời gian không sẽ không bao giờ quay ngược trở lại để ta thực hiện những gì mình tiếc nuối. Ông trời đã cho tôi một cơ hội, chỉ tại tôi không biết nắm giữ nó, tôi không thể trách được ai, chỉ có thể trách bản thân mình mà thôi. Trong cuộc sống mỗi người có ai dám chắc mình chưa từng để lỡ một điều gì đó không? Chỉ là mức độ quan trọng của nó ra sao mà thôi. Bản thân tôi có lẽ đã để lỡ điều quý giá nhất trong tuổi 20 tuyệt đẹp của mình. Chính là tình yêu. Và còn một chuyện nữa. Tôi chưa có cơ hội giải thích với Bình ý nghĩa cụm từ D alt3 B, cũng không dám chắc anh ấy có yêu tôi hay không, nhưng tôi vẫn muốn anh ấy hiểu được nghĩa của dòng chữ đó. Chính là Dương ♥ Bình. Nếu anh vẫn chú ý tin, hãy thử bấm phím Alt+3 (*) ðể xem đáp án nhé!!! Em hi vọng sẽ có một ngày nào đó, anh hiểu được ý nghĩa của nó và gửi cho em một tin nhắn: B alt3 D

Status Tình Yêu Buồn Khi Tình Vỡ Tan

Stt tình yêu buồn ướt đẫm nước mắt được “ra đời” thì tình yêu lứa đôi chia lìa, khi cuộc tình không còn vẹn nguyên. Tình yêu không chỉ có màu hồng, không chỉ là những dư vị ngọt ngào mà đôi lúc, nó còn pha trộn cả vị chát của lá, vị mặn của muối và vị chua của chanh tươi. Nếu bạn đang có tâm trạng, hãy chia sẻ cùng những status tình yêu buồn sau đây nhé !

stt-tinh-yeu-buon-khi-tinh-vo-tan-1

( Status tình yêu buồn khi tình vỡ tan)

♥♥. Một người con gái dám bước đi vì biết rằng người đàn ông ấy sẽ quay đầu lại.

♥♥. Một người đàn ông vĩnh viễn chẳng bao giờ quay đầu lại là vì biết rằng người con gái ấy sẽ chẳng bao giờ dám bước đi.

Em từng nghĩ rằng điều đáng sợ nhất là khoảnh khắc chia tay, thế nhưng hóa ra thời điểm gặp lại anh mới chính là điều em sợ nhất.

♥♥. Nếu buông tay :
• Là sẽ mất tất cả…
♥ Vậy liệu nắm chặt :
• Có giữ được gì không…
• Khi đã có quá nhiều nỗi đau..
• Người ta sẽ quên mất…
• Cảm giác yêu thương thật sự…
♥ Ta :
• Từ chối nhiều người…
• Để rồi yêu chỉ một người …
♥ Ta :
• Làm đau nhiều người…
• Để rồi lại chỉ đau vì một người…
♥ Và thêm nữa :
• Nếu đã thuộc về nhau…
• Thì có mất nhau cũng sẽ tìm lại
được…
• Còn không là của nhau…
• Thì ngay bên cạnh cũng không
thấy được nhau…
♥ Thực tại và tương lai :
• Không cho phép ta ngoảnh
lại…
• Vì khi ta ngoảnh lại
– Đau buồn sẽ lặp lại lần hai…

stt-tinh-yeu-buon-khi-tinh-vo-tan-2

( Status tình yêu buồn khi tình vỡ tan)

♥♥. Không phải em không còn yêu anh nữa, chỉ là em không bộc lộ tình yêu của mình nữa mà thôi. Bởi vì bất luận em có cố gắng đến mức nào, anh cũng đều không hiểu. Em cách xa anh, không phải là em bỏ cuộc, chỉ là em không có cách nào chịu đựng được cách anh đối xử với em. Em không muốn cứ mãi đứng đợi trong một mối quan hệ mà đối phương không hề quan tâm đến cảm nhận của em. Nếu như anh có thể đặt em trong tim, có bao nhiêu cô gái khác muốn cướp anh em cũng chẳng hề lo sợ. Nếu như có thể khiến anh ở lại bên mình, em phụ cả thiên hạ cũng có làm sao.

Trên thế gian này có hàng trăm người hợp với chúng ta, nhưng chúng ta lại luôn cố chấp lựa chọn người đầu tiên

Em sợ nhất một người thân thuộc nhường ấy bỗng chốc trở nên xa lạ, em lo lắng rằng tất cả những dịu dàng bỗng chốc trở nên lạnh nhạt xa cách. Để cho một người bước vào thế giới của mình, em cần một thời gian rất dài mới có thể chấp nhận người ấy. Thế nhưng có những người sau khi bước vào thế giới của em rồi, họ lại bỏ đi. Có thể ban đầu em sẽ tổn thương đau lòng, nhưng rồi em cũng hiểu rằng, khi một người đã quyết tâm quay gót bước ra khỏi cuộc sống của em, ngoài chấp nhận hiện thực ấy thì em cũng không còn cách nào khác.

♥♥. Nước mắt :
• Chảy xuôi – Chỉ làm nguôi kí ức…
♥ Nước mắt :
• Chảy ngược – Mới đẫm được niềm đau …

♥ Và mình :
• Lạc mất nhau – Chắc là do – Yêu quá vội … phải không.

stt-tinh-yeu-buon-khi-tinh-vo-tan-3

( Status tình yêu buồn khi tình vỡ tan)

♥♥. Ngã ! Sẽ rất đau nhưng đừng vội khóc.
• Biết đâu sẽ có một bàn tay khác đỡ bạn dậy..
•Nhưng cũng đừng vội cười.
•Vì biết đâu chính bàn tay đã cho bạn hi vọng đó
•Lại một lần nữa…….
•Xô bạn té ngã ..
◘ Vậy nên:
*Lau nước mắt đứng dậy đi bạn nhé….
*Hạnh phúc nào mà chẳng có đau thương ♥

♥♥. Tôi vẫn sống : )

– Nhẹ nhàng nhưng lạnh nhạt…

– Biết chấp nhận !!

– Và cẩn thận bước đi. . . . .Giấu một chút Cô đơn

. . . .Giữ trong lòng không nói

. . . . . . .Giấu một chút Nỗi buồn

. . .Nơi góc nhỏ trái tim
: )

♥♥. – Có bao giờ…
…Mình được đặt vào nơi
quan trọng nhất trong trái tim
ai đó?
– Có bao giờ…
…Mình được xem là người
duy nhất trong suy nghĩ của ai
đó?
– Có bao giờ…
…Ai đó thực sự sợ mất mình?
– Có bao giờ…
Ai đó cố gắng hết chính
mình … để Mình không bước
khỏi cuộc đời ai đó chưa?

♥♥.~1 nụ cười…
bỗng tan thành nước mắt
~1 hạnh phúc…
bỗng hóa thành đau thương
~1 tình yêu…
Vụt bay trog phút chốc
~Có 1 người….
Lặng lẽ khóc vì 1 ai…
+ Nhớ một người mà không dám nói
+ Nghĩ đến người mà đau nhói trong tim
+ Cố lạnh lùng để quên đi ký ức
+ Gắng gượng cười che dấu sự cô đơn.

*************

Hi vọng, sau khi trải lòng cùng những status tình yêu buồn, những câu nói hay về tình yêu trên đây, bạn thấy lòng nhẹ nhõm hơn.Và bạn đừng quên trải lòng thêm: ” Status tình yêu buồn thẫm đẫm nước mắt ” để tìm chút bình yên cho tâm hồn.

Thư Giãn Cùng Chùm Thơ Chế Vui Cho Mùa Valentine

Vậy là một mùa Valentine nữa lại về, một ngày lễ tình nhân nữa lại tới- một ngày lễ để lứa đôi thể hiện tình cảm của mình. Vào dịp này, đôi lứa thường dành tặng nhau những bài thơ tình yêu hay, những lời chúc ngọt ngào, yêu thương. Tuy nhiên, để cho cuộc sống thêm phần thi vị, bạn cũng có thể dành tặng nửa yêu thương của mình một trong những bài thơ chế vui dành riêng cho mùa Valentine sau đây.

THU-GIAN-CUNG-CHUM-THO-CHE-VUI-CHO-MUA-VALENTINE-1

( Thư giãn cùng chùm thơ chế vui cho mùa Valentine)

THƠ CHẾ VALENTINE

Nhớ lần đầu anh mới đến gặp em

Ấn tượng đầu tiên là mùi hôi nách

Khi tình yêu chúng mình dần xa cách

Thì chấy rận anh cũng viết thành thơ

 

Chẳng biết em hôi nách tự bao giờ

Có phải chăng vì em lười tắm rửa

Lúc này đây anh chịu không nổi nữa

Thôi bái chào tạm biệt nhé cục cưng

 

Nách đã hôi lông lại rậm như rừng

Đen chùi chũi thằng cha nào dám đến

Hương ngất ngây một lần qua đủ chết

Nhặng với ruồi nó cũng phải chịu thua

 

Ối em ơi! Như thế vẫn chưa vừa

Nếu anh tả nách em từng chút nhỏ

Sự thật kia sẽ phơi bầy sáng tỏ

 

Hỏi thằng nào sẽ dám đến gần em?

VALENTINE CỦA FA

Valentine sắp tới rồi

Gái trai nô nức khắp nơi đón chào

Còn tôi vẫn giống năm nào

Vẫn ngồi lặng lẽ nghẹn ngào ngóng trông

 

Bao giờ hết nỗi chờ mong

Cho vơi nhẹ bớt nỗi lòng cô đơn

Phải chăng tình đã giận hờn

Bỏ đi xa mãi chẳng còn vấn vương

 

Người đời tràn ngập yêu thương

Ngày vui họ bước trên đường cùng nhau

Hoa tươi đủ mọi sắc màu

Tôi nhìn mà thấy nỗi đau dâng trào

 

Đành lau nước mắt nghẹn ngào

Coi như là giấc chiêm bao trong đời

Dặn lòng đi ngủ mau thôi

Ngày valentine chẳng đón mời đến ta

 

Đúng là cái kiếp FA

Khiến cho tất cả chúng ta thấy buồn

Ước gì ngày ấy mưa tuôn

Hoa tươi tan nát không còn một bông

 

Đường phố nước lớn nước dòng

Cho chúng nó phải ngồi không ở nhà

Khác nào cái bọn FA

 

Vậy là giấc ngủ của ta ấm nồng.

THƠ TÌNH CHẾ VUI

Yêu quyên đã mấy năm rồi

Mà anh chưa được hôn môi bao giờ

Bàn tay chẳng dám cầm cơ

Nói đâu đến chuyện lần sờ cái chi

 

Để giờ quyên bước ra đi

Tự nhiên thấy tiếc bo đì rất cong

Tiếc hơn là tiếc cặp bòng

Tiếc luôn tất cả ba vòng nở nang

 

Ước gì đêm đó anh phang

Biết đâu quyên đã có mang mấy tuần

Chỉ vì anh ngại tích xuân

Nên em theo đức lang quân ôi buồn.

TÂM SỰ NGÀY VALENTINE

Sắp rồi mười bốn tháng hai

Ngày này năm trước nằm dài đắp chăn

Mẹ cha la mắng cằn nhằn

Thằng vô tích sự trùm chăn suốt ngày

 

Đắng lòng nghĩ đến mà cay

Đẹp trai phong độ thế này còn chi

Vậy mà số chẳng ra gì

Ba mươi tuổi lẻ còn đi một mình

 

Ra đường ghẹo gái nó khinh

Quay lưng nó bảo bực mình rồi nha

Bà đây hổng thích người già

Làm ơn biến hộ không ta chửi giờ

 

Buồn lòng về viết bài thơ

Đăng lên facebook mong chờ vận may

Thế nhưng đã mấy nghìn ngày

Chẳng ma nào nó dơ tay bằng lòng

 

Lại thêm tuổi nữa trông mong

Làm sao để gõ tơ lòng ngổn ngang

Valentine nữa mơ màng

Biết bao tâm sự dở dang bên mình

 

Cầu mong các vị thần linh

Giúp con có được mảnh tình vắt vai

Để con không phải nằm dài

Trùm chăn mười bốn tháng hai ở nhà.

THU-GIAN-CUNG-CHUM-THO-CHE-VUI-CHO-MUA-VALENTINE-2

( Thư giãn cùng chùm thơ chế vui cho mùa Valentine)

THƠ VUI TÌNH YÊU

Yêu em chả biết tặng gì?

Tặng hoa thì héo, tặng tình thì phai

Thôi thì tặng em cái thai

Để em giữ lấy làm tin trong lòng.

Yêu là tim loạn loanh quanh

yêu là liều lĩnh rằng anh muốn nàng

Yêu là hay biết dối gian

Nói lời ngon ngọt lòng nàng muốn nghe.

Yêu là như tỉnh như mê

Chẳng ai can được đam mê chàng-nàng

Yêu là đau đớn phũ phàng

Trái tim ngưng lại muốn tan nát lòng.

Yêu là ánh sáng rực hồng

Mưa dông không sợ quyết lòng vượt qua

Yêu là chẳng có gần xa

Yêu không có tuổi dù ta đã già.

 ỐI GIỜI VALENTINE

Ngày mai mười bốn tháng hai

Là ngày mấy chự con trai đắng lòng

Mấy cha bày đặt đèo bồng

Làm ra cái chuyện bất công hại đời

 

Valentine chuyện vẽ vời

Hỏng quà tặng gấu hỏi trời làm sao

Không tiền thì biến cho mau

Nếu không muốn cảnh binh đao cháy nhà

 

Valentine nếu không quà

Hỏi em nào có mặn mà dơ tay

Trời sinh làm kiếp con trai

Để cho con gái nó đày xác thân

 

Ước gì còn được trai tân

Ra đường gặp gái rần rần chạy theo

Giờ đây thân xác mốc meo

Rán lên chảo mỡ chắc mèo cũng chê

 

Ngày xưa ở chốn nhà quê

Mẹ Cha nào có chuyện lề này đâu

Vụ này ở tuốt trời Âu

Mấy ông bắt chước để sầu bọn tui

 

Ông đây giàu có ông vui

Cớ sao lại bắt tụi tui chịu đòn

Nếu để gấu đợi mõi mòn

Thì gấu ắt sẽ lon ton theo người

 

Vậy nên muốn được gấu cười

Đành cam bóp bụng xa rời Money

Tiền ơi đành phải chia ly

Chúng mình xa cách còn gì mà mong

 

Một lần chịu khổ cho xong

Anh nào xớ rớ lòng vòng nát xương

Bởi mang phải số đoạn trường

Kiếp sau làm phận má hường sướng hơn

Hoặc là đành chịu cô đơn

Khỏi than khỏi trách khỏi hờn Valentine.

THƠ TÌNH VUI NHẤT

Tình chỉ đẹp khi còn dang dở

Thuê bao còn…tiền ở trong sim

Khi yêu thề thốt đừng tin

Toàn là những kẻ đóng phim diễn hài

 

Tôi xin kể một vài ví dụ

Sau đây là một vụ nhảy sông

Người lạ chứng kiến rất đông

Một đôi trai gái đi tông nhảy cầu

 

Xuất thân anh nhà giàu công tử

Yêu gái nghèo…thứ dữ. ..ăn chơi

Ba mẹ anh biết…kêu: Thôi!

Bắt chia tay, cấm giao bôi ước thề

 

Anh đau đớn ê chề chẳng chịu

Vẫn một lòng ….tằng tịu nhỏ kia

Con nhỏ cũng khóc tía lia

Cả hai uống hết két bia rồi bàn! ^^

 

Mồm tuy nói nhưng tràn đổ lệ

Khi đọc lời tuyên thệ ..mãi yêu

Thật mà! em chẳng nói điêu

Em nghe chúng nói…sẽ tiêu phát này

 

Ấn định xong chờ ngày tháng đẹp

Hứa sẽ là tới gặp trên sông

Chọn ngay khúc nước …thật nông

Cả hai cùng nhảy chổng mông lên trời

 

Khi đến nơi chúng ngồi chúng thở

Nói ra lời trăn trở của nhau

Rồi thì…em nhảy mau mau

Để anh còn nhảy tiếp sau tới liền

 

Nhỏ bảo: Anh còn tiền để lại

Chết đi rồi cũng vậy được chi

Thôi giờ anh nhảy trước đi

Xong rồi em cũng xong phi xuống à

 

Chẳng nghi ngờ lấy đà ảnh nhảy

Lao xuống dòng nước chảy …loanh quanh

Ngóc đầu hét: Nhảy xuống nhanh

Con này mặt cứ lạnh tanh rồi cười:

 

Có loại điên, dở người mới nhảy

Bà vẫn còn cả thảy thằng yêu

Việc gì bà phải chết theo

Thôi giờ xin phép “bái bai” bà về

 

Thằng dưới sông đau mề…thấy dại

Bơi vào bờ chửi lại mấy câu:

Bố mày chưa chết được đâu

Tí ông tính sổ mày sau….liệu hồn.

*************

Ngày lễ tình nhân 14/2, thay cho lời chúc Valentine ngọt ngào, lãng mạn, bạn cũng có thể dành tặng nửa yêu thương một trong những bài thơ chế vui trên đây, để mang thêm nhiều tiếng cười thư giãn cho cuộc sống.

 

Truyện Tình Yêu: Lời Của Trái Tim Chưa Kịp Gửi Trao

Truyện tình yêu sau đây sẽ giúp bạn nhận ra rằng, khi yêu thương nhau, hãy nói bằng cả lời nói và hành động, hãy để cho trái tim được phép lên tiếng, đừng tìm cách nhấn chìm nó qua ngày này, tháng khác để rồi tự ôm đau khổ. Sẽ có những lúc tình gần nhau trong gang tấc nhưng vì lời không kịp nói ra sẽ trở nên xa vời vợi.

truyen-tinh-yeu-loi-cua-trai-tim-chua-kip-gui-trao

( Truyện tình yêu : Lời của trái tim chưa kịp gửi trao)

Năm mười lăm tuổi, tôi là một đứa con gái bắt đầu biết rung động trước một người bạn trai. Đó cũng chẳng phải là ai xa lạ, không phải là mối lương duyên sét đánh, suy cho cùng là do… người đánh.

Phải, lần đó tôi đi học tối về, bị một đám bạn trai chặn xe, anh xuất hiện. Không phải mô tuýp anh hùng cứu mỹ nhân mà tôi thích anh, đem lòng hâm mộ hay gì đó đại loại. Chỉ là vì anh đã cốc đầu tôi một cái vì tội cãi bướng, không chịu đi theo sau xe anh về nhà mà đi liền một mạch về trước.

Anh hơn tôi ba tuổi, ở tuổi của anh chẳng phải là trẻ con cũng chưa hẳn đã là người lớn. Chỉ là anh trưởng thành hơn tôi, suy nghĩ nhiều hơn tôi, tự nhiên cũng thành người lớn hơn tôi mà thôi. Nhà chúng tôi cạnh nhau, trường cũng cùng đường nên đi học hay đi với nhau. Anh chắc chắn không biết rằng tôi thích anh từ cái tối mà anh trở nên anh hùng một cách lạ lẫm, anh chỉ biết một điều, rằng tôi là con nhóc khó bảo, lúc nào cũng bám theo anh nghe kể chuyện thể thao, bóng đá… Đủ các thể loại anh thích thì tôi cũng thích, giống như một đứa em trai hơn là một cô bạn gái. Dẫu vậy, tôi vẫn lấy làm mãn nguyện.

Có lần, sinh nhật tôi, tôi bỏ cả bàn bánh trái mà một cậu bạn trong lớp chuẩn bị riêng cho tôi. Có lẽ, cậu ấy thích tôi, ai cũng nói vậy. Nhưng vì anh biến đi đâu mất, cả ngày đều không xuất hiện, cũng không nhắn tin gửi lời chúc mừng sinh nhật tôi lấy một lần, nên tôi chạy đi tìm anh, bỏ lại cậu bạn ngơ ngác, với những viên kẹo ngọt và thứ tình cảm non nớt chết yểu. Sau này khi gặp lại cậu ấy, tôi cười:

“May cho cậu là đã không thích tớ, tớ có gì hay ho đâu. Chúng ta là bạn, sẽ tốt hơn!”

Cuối cùng tôi cũng tìm được anh, anh đá bóng với bọn con trai cùng lớp, chạy thế nào mà bị toác một miếng rõ to ở đầu gối, cứ ngồi đó như bị đóng băng, mặt ỉu xìu.

– Có cần em cõng anh về nhà không?

Tôi sốt sắng, vừa thổi vết thương của anh vừa nói, vô tình khiến anh bật cười.

– Với sức của em mà cõng được anh à? Chạy qua bên kia đường mua băng gạc về giúp anh là được.

Tất nhiên là nghe theo lời anh vẫn hợp lý hơn. Sau khi lo cho anh xong, tôi dìu anh về, suốt dọc đường cứ líu lo đủ thứ, tự nhiên anh ho khẽ rồi thì thầm.

– Hôm nay sinh nhật nhỉ, anh xin lỗi nhé! Chúc mừng sinh nhật em.

Con người này buồn cười lắm, vừa xin lỗi lại vừa chúc mừng, nhưng tôi chẳng đủ vui để có thể cười toe toét như ban nãy.

– Xin lỗi gì chứ. Cho anh nợ em là được chứ gì. Lúc nào cần em lại đòi, nhé!

Nói rồi tôi vẫy tay chào anh và đi thẳng về nhà. Lúc bấy giờ anh đứng ở cửa, cố nói thật to cho tôi nghe, chỉ vẻn vẹn ba từ.

– Ừ, anh hứa!

Tuổi mười lăm của tôi chỉ ghi nhớ duy nhất một điều, đó là lời hứa của anh. Dù chẳng biết anh có thực hiện nó được không khi tôi nói ra, nhưng tôi vẫn tin tưởng rằng anh sẽ làm điều gì đó cho tôi, ít nhất thì anh cũng đã hứa. Cứ như vậy, tôi vẫn thích anh, thích một cách thầm lặng, tự vun tay nuôi lớn mối tình khờ khạo, vẫn bên cạnh anh như một đứa em trai hơn là một cô bạn gái. Tôi vẫn dại khờ mãn nguyện.

Mười tám tuổi, tôi đỗ vào trường đại học mà anh cũng đang là sinh viên ở đó. Tất nhiên vì thích anh nên tôi mới cố sống cố chết học bằng được để thi vào đây. Ai cũng nói môi trường này không hợp với tôi, con gái mà đi học trường kỹ thuật. Nhưng tôi chẳng quan tâm nhiều lắm, nơi đó có anh là đủ rồi.

Những ngày đầu tiên làm tân sinh viên, cả tôi và anh đều hồ hởi. Anh đưa tôi đi dạo khắp phố phường Hà Nội, đi đến mỗi nơi đều thuyết giảng cho tôi nghe. Giọng của anh trầm và ấm, nghe vừa dễ chịu vừa thích thú. Tôi cũng không quan tâm nhiều đến những gì mà anh nói, chỉ biết nhâm nhi que kem lạnh rồi gật gật liên hồi.

Có những lần cả hai chúng tôi đi xe bus, khi thì anh nhường chỗ cho tôi ngồi, khi thì đứng ở phía sau giúp tôi trông chừng cái balo to ụ vì sợ có kẻ gian móc túi. Hiếm có khi nào tôi và anh được ngồi cạnh nhau, lãng mạn như trong phim Hàn. Tôi từng thở dài ngao ngán vì điều đó, nhiều lúc đâm ra trách anh ngốc nghếch, lại hơi hâm hâm, anh chỉ cười.

– Anh là con trai, phải nhường ghế cho người già và trẻ em chứ. Cũng không thể để mấy chị có em bé phải đứng được.

Tất nhiên là anh lúc nào cũng đúng, nói lý chẳng ai chê vào đâu được. Nhưng cũng may mắn có lần chúng tôi cùng đi học thêm về muộn, tôi chờ bằng được anh về cùng mới thôi, lúc ấy xe bus gần như chẳng có mấy người, chúng tôi được ngồi cạnh nhau. Tôi hí hửng nhắm mắt ngủ ngon lành, tựa lên vai anh một cách thích thú, cảm giác đúng là tuyệt vời hơn cả những bộ phim Hàn mà tôi xem. Và đó cũng là lần đầu tiên tôi ngồi gần anh đến thế, gần đến nỗi nghe được tiếng thở của anh.

– Sau này anh đi làm, có tiền, có xe, nhất định sẽ không để em phải khổ.

Có lẽ vì thấy tôi nhắm mắt nên anh nghĩ rằng tôi đã ngủ, sau đó anh còn khẽ xoay người nhìn tôi, nói bằng một giọng rất nghiêm

– Anh hứa đấy!

Năm tôi hai mươi tuổi, có một sự biến chuyển lớn. Đó là anh tốt nghiệp, rời trường, có việc làm.

Sau khi ra trường anh vẫn quan tâm tôi nhiều như trước, có lẽ còn chu đáo hơn ngày xưa nhiều. Tôi vẫn là sinh viên, vẫn đều đặn đi học, đi làm thêm, và tất nhiên là cả thích anh nữa.

Nhưng có những ngày mà tôi không thể bình yên, đó là khi biết anh thích một người khác.

Từ trước tôi vẫn chẳng để tâm đến những câu chuyện mà anh kể, tôi chỉ quan tâm đến tình cảm của mình dành cho anh, sợ nó quá ít ỏi nên cố gắng mỗi ngày đều gom góp cho nhiều hơn, lớn dần lên. Còn anh, trong những câu chuyện có một người con gái nào đó thoảng qua, lại gặp mặt đều đặn hàng ngày. Có vẻ người con gái đó làm anh say lòng, lại làm anh mê mẩn. Anh từng hỏi tôi.

– Em đã từng thích một ai đó chưa?

Tôi còn chưa kịp trả lời, còn chưa kịp có một tiếng thật to và nói với tất cả mọi người rằng tôi thích anh, thì anh đã cười.

– Hóa ra, cũng đã đến lúc anh thích một người rồi, nhóc ạ!

Anh xoa đầu tôi, sau đó chào ra về, tim tôi bị hẫng một nhịp. Tôi dần nhận ra, hóa ra tôi cũng mãi chỉ là đứa trẻ, dù thích anh nhiều như thế nào thì vẫn mãi là một đứa trẻ. Tôi chẳng biết vì sao mình khóc, vụng dại và ngốc nghếch, tôi để nước mắt lăn đầm đìa trên má.

Mối tình của tôi dài năm năm nhưng chưa một lần nào tôi đủ can đảm để nói cho anh biết. Đã có những lúc tôi ngỡ anh sẽ hiểu, rồi chuyện tình cảm cứ thế sâu đậm hơn mà chẳng cần thiết phải có một lời nói. Hóa ra tôi đã sai thật rồi.

Sau khi biết anh thích một người, tôi vẫn thích anh. Vì thích một người không nhất thiết phải chiếm hữu được người đó làm của riêng mình, với tôi là vậy. Tôi vẫn gặp anh thường xuyên, đi chơi cùng anh như trước. Nhưng khoảng cách giữa chúng tôi như có một bức tường vô hình, không tài nào gần lại như trước nữa.

– Anh với chị ấy sao rồi?

– Không biết nữa, có lẽ bọn anh không hợp. Anh vẫn chưa nói với cô ấy.

Mắt anh cụp xuống, hàng mi buồn rượi, giọng nói cũng chẳng có chút nồng ấm nào, cứ lạnh lùng tan đều theo gió. Tôi vẫn ngỡ rằng mình sẽ vui khi biết điều đó, vì anh chia tay nghĩa là tôi sẽ có cơ hội. Ít ra thì sẽ không phải đấu tranh với một ai đó khác, chỉ là đấu tranh với tình cảm của anh mà thôi. Nhưng sự thật không phải vậy, đấu tranh với tình cảm của anh còn khó khăn hơn vạn lần, vì anh vẫn luôn mặc định tôi là một đứa em trai chứ không phải là một cô bạn gái…

– Hay thật đấy, chỉ vì không hợp?

– Có lẽ còn lý do khác, nhưng anh không biết nên bắt đầu từ đâu…

Tôi thấy rất nực cười. Những con người yêu nhau lấy lý do không hợp để chia tay thật sự rất nực cười. Lúc họ yêu nhau chẳng phải vẫn bất chấp tất cả để yêu đó sao? Chuyện chia tay chắc chắn là có lý do, xong luôn viện cớ không hợp để tìm cách lánh xa. Như thế rõ ràng đã phủ nhận tình cảm trước kia dành cho nhau đúng không?

Mà, ngay cả khi tôi yêu đơn phương vẫn thấy rằng chỉ cần cố sức yêu là sẽ hợp. Chẳng qua là có đủ can đảm để thừa nhận tình cảm của mình và đối phương hay không mà thôi. Giá như người lớn đừng quá xem trọng mình là người lớn, đừng quá giương cao cái tôi cá nhân thì sẽ khác, sẽ đủ can đảm để nhìn nhận ra vấn đề rồi giải quyết thẳng thắn với tình cảm của mình chứ không phải nói vẻn vẹn mấy từ không hợp như thế.

Tôi thở dài, thấy tôi ngồi đăm chiêu anh bất giác bật cười. Nụ cười của anh gần gũi ngay bên cạnh khiến tôi ý thức được rằng anh đang phải chịu sự tổn thương quá lớn. Anh cười như mếu, khuôn mặt phảng phất nỗi buồn, đến mức, nó chạm được cả vào trái tim tôi, lạnh buốt.

– Về thôi, ngồi nghĩ ngợi gì thế nhóc!

  1. Nói là đi về nhưng chúng tôi không về hẳn mà còn lượn vài vòng phố Hà Nội. Trời vào thu tiết se lạnh, dưới hình ảnh buồn khiến tôi co ro với một góc kỉ niệm ngổn ngang của những ngày đầu tiên ra Hà Nội nhập học. Những ngày ấy cũng là anh cùng tôi lang thang khắp nơi, tôi vẫn là mối quan tâm duy nhất của anh, cũng là đứa con gái duy nhất bên cạnh anh. Có những mùa đã qua, cây thay lá và người thay lòng…

Thật sự thì giữa chúng tôi là thứ tình cảm nào đó khó có thể định hình. Tôi thích anh, không đơn thuần là thích. Còn anh với tôi thì sao? Tôi chưa một lần đủ can đảm để hỏi anh cho dù tôi rất muốn biết câu trả lời.

– Đã có lần, em ngủ gục lên vai anh ở trên xe bus, anh lúc đó tự hứa nhất định sẽ kiếm nhiều tiền, mua xe rồi đưa đón em mỗi ngày, nhất định không để em chịu khổ…

Anh vừa lái xe vừa nói, câu nói của anh vô tình chạm vào một góc thổn thức trong tôi. Rõ ràng tôi còn nhớ, thậm chí rất nhớ khoảnh khắc ấy. Chỉ là anh không biết mà thôi.

– Thật ra, lúc đó… em không ngủ. Em chỉ thử xem cảm giác giống như trong phim là như thế nào thôi.

Tôi lí nhí trả lời, vòng tay lên ngang bụng anh. Chưa bao giờ ngồi sau xe anh mà tôi dám làm như thế, vốn dĩ giữa chúng tôi có một khoảng cách vô hình, kể từ khi anh yêu chị ấy.

– Hóa ra lúc ấy em chưa ngủ à? Thế mà anh không biết.

Anh bật cười, một tay lái xe, một tay xiết nhẹ lấy tay tôi.

– Anh còn nợ em một lời hứa, quà sinh nhật năm em lớp chín, nhớ không?

– Ừ. Nhớ chứ. Đến tận giờ vẫn nhớ. Sao, muốn anh tặng gì nào?

Tôi vùi đầu tựa vào vai anh, quả thật không muốn xa rời khoảnh khắc này một chút nào. Chắc là chút ích kỷ của con gái khiến tôi muốn níu anh ở lại, muốn vòng tay ôm anh chặt hơn. Nhưng tôi cũng biết, càng làm thế càng khiến anh đau lòng. Khi nào mà người anh yêu không phải tôi thì khi ấy tôi níu anh càng chặt, giữ anh càng lâu chỉ càng khiến anh rời xa tôi hơn mà thôi.

– Hứa với em, anh sẽ bắt đầu lại với chị ấy. Đừng để tình yêu của anh vụt đi như thế, được không?

– Anh gặp chị ấy đi, nói rõ tình cảm của mình, nếu có thể, hãy nắm tay chị ấy cùng đi, đừng buông tay nhau dễ dàng như thế…

Giọng tôi gần như lạc đi, mắt tôi nhòe nước. Tôi vẫn gồng mình để nói cho rõ ràng rành mạch ngần ấy từ. Tôi đã để dành lời hứa ấy của anh suốt năm năm, giống như ấp ủ mối tình đầu khờ khạo trong ngần ấy thời gian. Tôi đã có ý định ngông nghênh rằng khi mà tôi đủ lớn, tôi sẽ bắt anh hứa lấy tôi làm vợ. Cuối cùng, tôi dùng lời hứa ấy dành cho một người con gái khác, người mà anh đã yêu và vẫn còn yêu rất nhiều.

Khi đưa tôi về đến nhà, anh có nhìn thấy mắt tôi hoe đỏ, đặt vào lòng bàn tay tôi cành hoa sữa anh đã hái được lúc nào, ngào ngạt hương.

– Tặng em này.

– Anh vẫn chưa trả lời em. Hứa với em như thế, có được không?

– Có được không?

Anh lặp lại câu hỏi khiến tôi hơi sững người. Tôi đã nghĩ, hẳn là anh sẽ mỉm cười, rồi dịu dàng xoa đầu tôi, sẽ gật đầu một cái ra hiệu đồng ý rồi bắt tôi vào nhà đi ngủ để anh còn về. Cuối cùng cũng chỉ là một câu hỏi “Có được không?”

– Ừ, anh biết rồi, vào nhà ngủ đi.

Cuối cùng thì anh cũng mỉm cười và gật đầu. Tôi nghe tim mình vỡ ra thành từng mảnh vụn. Tôi ngốc nghếch trao cơ hội cho một người khác, lại cũng vì ngốc nghếch như thế mà đau lòng. Lúc anh quay xe đi, tôi còn ngập ngừng một câu hỏi nhỏ, đã muốn hỏi từ rất lâu rồi, rằng anh có thích tôi không? Có từng thích tôi trong quá khứ một lần nào không? Nhưng rồi lời chẳng thể thốt ra được, tôi đã nghĩ, chuyện anh có thích tôi hay không có lẽ không nên biết thì tốt hơn. Biết đâu đấy khi biết được câu trả lời, tim tôi còn đau hơn thế này nhiều lần, hoặc sẽ hối hận hơn nhiều lần.

Tôi học cách gói ghém tất thảy kỉ niệm về anh lại, gói cả thứ tình yêu thành mầm xanh vốn tưởng đã có thể trưởng thành nay lại bị đốn ngã bởi chính tôi. Tôi mỉm cười, tự thưởng cho mình một giấc ngủ say không mộng mị. Lúc bấy giờ ở điện thoại báo có tin nhắn đến.

“Ngày mai anh sẽ thực hiện lời hứa với em, sẽ đến nói cho cô ấy biết, sẽ cùng cô ấy bắt đầu lại một mối quan hệ mới. Thế nên, ngày mai, em sẽ dành thời gian cho anh chứ?”

Có lẽ, ngày mai là một ngày rất dài, một ngày mà tôi không biết trước được nó chứa đựng những gì bất ngờ sẽ đến. Một ai đó cho tôi nhận ra rằng, khi yêu thương nhau, hãy nói bằng cả lời nói và hành động, hãy để cho trái tim được phép lên tiếng, đừng tìm cách nhấn chìm nó qua ngày này, tháng khác để rồi tự ôm đau khổ. Sẽ có những lúc tình gần nhau trong gang tấc nhưng vì lời không kịp nói ra sẽ trở nên xa vời vợi. May mắn thay, chúng tôi vẫn cùng ở chung dưới một thành phố, cùng hít thở dưới một bầu trời, và chúng tôi vẫn còn có thể gặp lại nhau…

 

 

Blog Tình Yêu Viết Riêng Cho Những Ngày Không Gặp Nhau

 

Những ngày không gặp nhau

Biển bạc đầu thương nhớ

Những ngày không gặp nhau

Lòng thuyền đau rạn rỡ

 

Những ngày không gặp nhau, em lại lẩm nhẩm đếm ngược xem bao lâu rồi chẳng có lấy một cuộc hẹn, một buổi đi chơi lang thang dọc khắp phố xá. Hình như lâu lắm rồi, vào một tối giữa thu se se, vào một sớm đẹp trời trong veo nào đấy. Mùa đông rải đầy những con đường một nỗi cô đơn đến lạ. Hàng cây già cổ thụ kể cho nhau nghe câu chuyện tình yêu của những đôi yêu nhau mà chẳng ở bên nhau, kể về những vỡ tan khi gặp lại…

blog-tinh-yeu-viet-rieng-cho-nhung-ngay-khong-gap-nhau

(Blog tình yêu viết riêng cho những ngày không gặp nhau)

Thỉnh thoảng vẫn nhắc nhở nhau giữ gìn sức khỏe vì chẳng thể ở bên cạnh để lo lắng cho người còn lại, thỉnh thoảng vẫn hỏi thăm nhau cuối ngày và bắt người còn lại đi ngủ sớm, thỉnh thoảng mỗi ngày như thế…

Là yêu xa, hay đại loại một kiểu yêu không được nhiều người nghĩ sẽ hạnh phúc, cả hai đều chấp nhận và vui vẻ sau mỗi cuộc gọi cho nhau. Em biết anh thương em nhiều hơn những gì anh nói, em biết ở một thành phố xa Hà Nội ồn ào, trời cũng đã vào mùa, lạnh lẽo.

Khoảng cách với em không phải là địa lý mà có lẽ chính là thời gian. Em không thích phải chờ những ngày cuối tuần thật rảnh rỗi, anh vượt đường xa chỉ để giữ lời hứa cho một buổi hẹn hò. Em không thích phải chờ đến ngày những kế hoạch đi chơi bị trì hoãn trước đó được thực thi, và chúng ta lại cùng nhau đi qua những chặng đường xa lạ.

Những ngày không gặp nhau, em lại lẩm nhẩm đếm ngược xem bao lâu rồi chẳng có lấy một cuộc hẹn, một buổi đi chơi lang thang dọc khắp phố xá. Hình như lâu lắm rồi, vào một tối giữa thu se se, vào một sớm đẹp trời trong veo nào đấy. Mùa đông rải đầy những con đường một nỗi cô đơn đến lạ. Hàng cây già cổ thụ kể cho nhau nghe câu chuyện tình của những đôi yêu nhau mà chẳng ở bên nhau, kể về những vỡ tan khi gặp lại…

Những ngày không gặp nhau, tin nhắn, sst tình yêu và cuộc gọi vẫn thường xuyên trao đổi. Em không còn phân biệt được đó là thói quen hay là sự quan tâm thực sự xuất phát từ tình cảm của mỗi người. Đôi lần rơi vào hoang mang. Đôi lần rơi vào chếnh choáng. Em nhìn quanh chỉ thấy người ta hạnh phúc, em nhìn lại chính mình, tự hỏi một câu thật ngớ ngẩn, “ hạnh phúc là gì hả anh?”

Cứ thế, những ngày không gặp nhau dày thêm một chút, quyển lịch trên tường nhà ai đó mỏng thêm một ít. Em sợ thời gian, sợ hàm răng sắc nhọn của nó sẽ gặm nhấm trái tim của mỗi người. Liệu rằng chúng ta có rơi vào cái kết chung của yêu xa, một cái kết mà cả hai đều đau đến không thể chấp nhận được.

Anh à, chẳng thể trách được ai trong những câu chuyện tình yêu, cũng đừng nên đổ lỗi cho số phận. Hoàn cảnh là thử thách dành cho tình yêu. Chấp nhận yêu xa, là em đã chấp nhận yêu từng tin nhắn anh gửi, chấp nhận những ngày không gặp nhau thật dài như thể có tới 48 tiếng vậy. Em vẫn sống cuộc sống của riêng mình, anh vẫn hối hả với bề bộn riêng anh, chỉ cần đừng quên nhau giữa lo toan thường nhật ấy, chỉ cần vẫn nghĩ về nhau mỗi sáng thức dậy, chúc nhau lời chúc ngủ ngon trước khi đêm rơi vào hư vắng.

 

Những ngày không gặp nhau, em nhớ anh và thương chính bản thân mình…

 

Thơ Tình Yêu Lãng Mạn Cho Mùa Valentine

Thơ tình yêu Valentine lãng mạn sẽ nói hộ lời nói của trái tim muốn gửi trao . Mỗi câu thơ là mỗi dòng cảm xúc sâu lắng yêu thương từ trong sâu thẳm trái tim. Ngày lễ tình nhân 14/2, thay cho những câu chúc hay, những lời nói “có cánh”, bạn đừng quên dành tặng người ấy một trong những bài thơ tình viết riêng cho mùa Valentine sau đây.

tho-tinh-yeu-lang-man-cho-mua-valentine-1

( Thơ tình yêu lãng mạn cho mùa Valentine)

XUÂN VALENTINE

Valentine này, chẳng có nến và hoa

Không sô cô la, không quà như bao thuở

Chỉ có em anh, nơi dịu dàng góc phố

Tay trong tay ngồi, chỉ im lặng nhìn nhau

Valentine này, hai đứa ngắm trăng sao

Nghe hơi thở, xuân trào dâng khắp ngõ

Ta cứ lặng thầm, nhưng lòng ta hiểu rõ

Hai tâm hồn, một góc nhỏ nên thơ

Valentine này, em vẫn đẹp như xưa

Vẫn đôi mắt, ăm ắp đầy thương nhớ

Vẫn nhìn anh, như mới vừa một thuở

Tiếng yêu đầu, môi khẽ chạm vào môi

Mười mấy năm rồi, mặc năm tháng phai phôi

Bao mùa Valentine, bấy nhiêu mùa hạnh phúc

Đôi con tim yêu, đốt tình kia cháy rực

Vị ngọt môi mềm, đánh thức cả mùa xuân.

THƠ TÌNH VALENTINE

Valentine, ngày tình yêu đôi lứa

Thủa còn thơ ta vướng nợ tình yêu

Mối tình đầu trong trắng biết bao nhiêu

Đêm thức trắng, nỗi nhớ theo kỷ niệm

Valentine, lòng bồi hồi xao xuyến

Nhắn nhủ thầm theo lưu luyến chờ mong

Tim khắc khoải, tình sao mãi long đong

Bóng hình cũ, kéo cõi lòng thổn thức

Valentine, lễ tình yêu rạo rực

Gửi tặng em, tình chân thực của tôi

Gửi tới em, những cay đắng tình đời

Và cả nữa một bầu trời kỷ niệm

Valentine, giờ này ta âu yếm

Nhớ một người ta vẫn nguyện dấu yêu

Nhớ một thời thơ dại bóng yêu kiều

Em hạnh phúc là điều anh mong ước.

THƠ VALENTINE

Tấm lòng thành, gửi tới những tình nhân
Hạnh phúc bên nhau, đến triệu tỷ lần…
Không quên chúc, người đơn thân cô lẻ

Hồn nhiên sống… dù tình mình quạnh quẻ
Vẫn ung dung, sống vui vẻ hiên ngang
Trong giấc mơ… tằm kéo nhả nhẹ nhàng
Tràn hạnh phúc, cuộc đời càng trẻ lại

Chúc các bạn, nhưng cõi lòng khắc khoải
Sống cô đơn, mong mỏi góp gạo chung
Mong những ai, bị gãy gánh giữa chừng
Cùng dìu bước, đừng ngại ngùng bạn nhé?

Trời đất rộng… biết cùng ai san sẻ
Từng giọt thơ, buồn tẻ trái tim côi!
Phương trời xa, tim em gõ từng hồi
Mong rủ cánh, thành một đôi ấp ủ…

tho-tinh-yeu-lang-man-cho-mua-valentine-2

( Thơ tình yêu lãng mạn cho mùa Valentine)

SỨC MẠNH TÌNH YÊU

Sức mạnh tình yêu diệu kỳ

Bên nhau không sợ phân ly chia lìa

Đông sang lạnh lẽo thế kia

Ta cùng sưởi ấm đôi tim nhau hoài.

Nâng niu giữ cánh phượng hồng

Nhớ về ngày ấy tình nồng biết bao

Lời yêu ta đã đổi trao

Ánh mắt tha thiết biết bao ý tình

Không quên lời yêu người ơi

Cho dù vật đổi sao dời khắc sâu

Nồng nàn mãi mối tình đầu

Mấy mươi năm vẫn khổ sầu nhớ nhung.

Dù mai màu tóc pha sương

Lòng ta cũng vẫn yêu thương nhau hoài

Cho dù đời có đổi thay

Tình ta cũng chẳng nhạt phai hương nồng.

CHÚNG TA HÃY LÀ TÌNH NHÂN

Mình không thể cưới nhau

Thôi làm tình nhân vậy!

Đễ mình còn có nhau

Bên tháng ngày cô quạnh

Em có một cuộc tình

Đã thấm đầy nước mắt

Anh có một mối tình

Làm đời anh tan nát

Hãy nắm chặt tay anh

Trong quãng đời còn lại

Như một đôi tình nhân

Ta không cần cưới hỏi

Hãy nắm chặt tay anh

Cùng nhìn về phía trước

Tình ta dù muộn màng

Vẫn vô cùng hạnh phúc.

ĐỜI CÒN CÓ NHAU

Đời còn có nhau hãy cứ thương

Sau này biết ra sao mà lường

Hãy sống hôm nay cho thật tốt

Để mãi tình này thơm ngát hương

Đời còn có nhau hãy cứ yêu

Và hãy yêu nhau cho thật nhiều

Vì cuộc đời này rồi quá ngắn

Nay có nhau rồi hết cô liêu

Đời còn có nhau hãy vì nhau

Cùng đến xoa dịu những thương đau

Một thời vương mang đã hằn vết

Tựa vào nhau nâng dìu bước mau

Đời còn nhau có phải duyên sâu?

Đừng ngại chi ta sẽ bắt đầu

Chia ngọt sẻ bùi xây hạnh phúc

Có nhau rồi vun đắp dài lâu.

CỨ MÃI LÀ TÌNH NHÂN

Cứ mãi Tình-Nhân suốt cuộc đời

Dù cho vật đổi với sao dời

Tim hồng vẫn đập cùng chung lối

Máu đỏ luôn hòa quyện lứa đôi

Rộn rã hồn Xuân tâm khó vợi

Êm đềm ý mộng nghĩa nào vơi

Hoa lòng thắm đượm thầm trao gởi

Chữ sắt son nồng ấm rạng ngời!

****************

Sau khi trải lòng cùng những bài thơ tình viết riêng cho mùa Valentine trên đây, hi vọng bạn đã chọn được bài thơ hay nhất, lãng mạn nhất để thay cho lời chúc hay gửi tặng nửa yêu thương trong ngày lễ tình nhân đặc biệt 14/2. Chúc bạn đón mùa Valentine hạnh phúc ! Bạn đừng quên trải lòng thêm :” Thơ tình yêu cho mùa Valentine” để có thêm nhiều phút giây lẵng đọng.

Status Tình Yêu Buồn Thẫm Đẫm Nước Mắt

Stt tình yêu buồn thẫm đẫm nước mắt sau đây sẽ nói hộ nỗi lòng của bạn khi chuyện tình cảm của hai đứa chia lìa. Tình yêu mà, đôi lúc vì một lí do nào đó, vì hoàn cảnh, vì một sự hiểu nhầm hay khoảnh khắc không đồng cảm, không hiểu nhau dẫn đến mỗi đứa mỗi nơi. Yêu nhau nhưng rồi phải chia xa ai chẳng buồn đau. Nếu bạn đang ở trong tâm trạng đó, cùng trải lòng với những status tình yêu buồn sau đây để tìm chút bình yên cho tâm hồn bạn nhé !

status-tinh-yeu-buon-tham-dam-nuoc-mat-1

( Stt tình yêu buồn thẫm đẫm nước mắt)

 

♥.Mỗi ngày em đều nhớ anh, nhưng bây giờ em đã không còn đau lòng nhiều như trước nữa rồi anh ạ. Vậy cũng tốt mà phải không anh?

♥.Em nghĩ chia tay thì khó quên hẳn được nhau, chỉ là em sẽ bớt đau lòng đi mỗi lần nhớ về anh, dần dần em sẽ quên được anh thôi phải vậy không anh?

♥.Dẫu còn thương đến muôn lần
Đường ta cũng đã dăm phần xa nhau
Có chăng là để ngày sau
Bơ vơ,còn mỗi tình sâu ngẫm về.

♥.Và em tự hiểu tất cả tổn thương
anh sẽ là người dưng, không thuộc về em nữa
lần cuối ôm nhau, lặng im và thở
giọt nước mắt kia còn đọng ở tim mình !

♥.Những người cô đơn thường che giấu nỗi buồn
Thường mượn năm tháng để khóa lòng mình lại
Và sự sẻ chia lâu dần thành ngần ngại
Đơn độc quen rồi, sợ cả sự quan tâm…

status-tinh-yeu-buon-tham-dam-nuoc-mat-2

( Stt tình yêu buồn thẫm đẫm nước mắt)

♥. Lại chẳng thể nào bỏ cuộc được.
Con gái chính là như vậy: cho dù biết câu nói ấy không phải là sự thật cũng vẫn muốn nghe, vẫn chọn cách tin tưởng một lời nói dối chỉ để tránh cho bản thân phải đau lòng..

♥ Em không biết cách làm bản thân mình hạnh phúc, càng không biết cách làm người khác hạnh phúc. Càng cố gắng em chỉ càng làm mình và người ta tổn thương thêm. Nên em tự xây lấy toàn thành bao bọc mình. Không ai có thể bước vào, mà em cũng chẳng buồn bước ra.

♥. “Thoảng đâu đây hương vị đầu xuân
Thứ hương thơm tươi mới như giấc mộng thuở nhỏ
xen lẫn vị đắng chát của nỗi nhớ thương
Bồi hồi gợi lại hình ảnh con thuyền đìu hiu
trong mưa thu xa xôi không bến bờ
Người tôi yêu dấu ơi
Bao năm sau nữa em có còn nhớ tới
Nỗi khắc khoải nơi tôi
Sự đau khổ và dằng xé trong tim tôi
Em có biết chăng
Không có em, trái tim thổn thức của tôi
Sẽ mãi thế này, mãi không tìm được nơi chốn bình yên”

♥. Mãi không tìm được nơi chốn bình yên

♥. Có những người dù đối xử tốt với bạn thế nào, hy sinh vì bạn ra sao, thì bạn vẫn không thể mở lòng mình ra, mà yêu họ…

♥. Bởi bình yên không chỉ là tĩnh lặng
Mà giữa đời phủ kín những bão giông
Ta tìm được người, và thôi lo lắng
Khi tim nghe tim, lòng đã nghe lòng.

status-tinh-yeu-buon-tham-dam-nuoc-mat-3

( Stt tình yêu buồn thẫm đẫm nước mắt)

♥. Đừng hận một người mà bạn đã từng yêu, đừng cố tìm hiểu lý do chia tay, đừng suy nghĩ quá nhiều về những điều phức tạp. Bất luận cuộc sống này còn bao khó khăn, cuối cùng bạn chắc chắn sẽ tìm được một người khiến bạn cam tâm tình nguyện ngốc nghếch yêu người ấy. Sẽ không ai thay bạn chịu đựng tất cả nỗi đau thương, con người rồi sẽ phải học cách trưởng thành. Quay người lại, để cho bản thân vui vẻ hạnh phúc.

♥. Em nhận ra rằng nếu không thể thì đừng cố quên, nếu không muốn thì đừng cố từ bỏ tình yêu đó, hãy cứ nhớ đi và yêu cho trọn vẹn tình cảm của chính bản thân mình, đến một lúc khi tình yêu đó ra đi, tự khắc bản thân sẽ quên mà thôi, việc gì phải ép buộc khiến bản thân mình đau lòng và mệt mỏi đến như vậy?!

♥. Vì em rất yêu anh, nên em không thể tha thứ cho anh.
Em từng rất tin tưởng và tôn trọng anh, nhưng rồi bây giờ em lại không thể làm thế được.
Em không hận anh. Em không căm ghét anh. Em chỉ căm ghét bản thân mình vì đặt niềm tin nhầm chỗ.
Anh này. Có bao giờ anh biết anh làm em tổn thương đến mức nào không anh?

♥. Có những chuyện phải giữ cho riêng mình.
Giống như anh.
Em cứ muốn đặt anh ở đấy. Chỉ vậy thôi.
Em ghét anh. Có ghét. Có tức giận. Cũng có yêu.
Em muốn đặt anh tận trong đáy lòng mình. Rồi em sẽ không bao giờ để ai biết thực ra em cần anh đến mức nào.
Em nhớ anh quá.

♥. Nếu có một ngày em rất say và em gọi cho anh.
Đừng nhấc máy.

♥. Vì chỉ cần nghe tiếng anh nói thôi, em sẽ không thể nào quay trở lại những tháng ngày không có anh được nữa.

♥. Lý trí nói bỏ cuộc đi, trong lòng cũng rất mỏi mệt.
Rồi nhìn thấy anh.

**************

Yêu nhau thật nhiều nên khi phải giã từ cũng đau đớn thật nhiều. Nỗi đau làm con tim hỉ máu. Vì đồng cảm với nỗi lòng của bạn nên Blogtraitim.info gửi tặng bạn bài viết trên đây. Hi vọng, sau khi trải lòng cùng những câu nói hay, những stt tình yêu buồn này bạn thấy lòng nhẹ nhõm hơn.

 

 

 

Blog Tình Yêu : Về Miền Thương Nhớ

Blog tình yêu dưới đây sẽ đưa bạn về miền thương nhớ, đưa bạn về với miền kí ức ngọt ngào nhất của những năm tháng yêu thương. Dù bụi thời gian có thể xóa nhòa đi tất cả nhưng những kí ức ngọt ngào đó vẫn “sống” mãi trong lòng mỗi đứa, tất cả cùng “viết” nên một tình yêu đẹp lung linh. Cùng trải lòng với truyện tình yêu hay sau đây bạn nhé !

truyen-tinh-yeu-ve-mien-thuong-nho

( Blog tình yêu : Về miền thương nhớ)

– Em chuẩn bị đi, 10 phút nữa anh tới đón.

Cô gái xỏ đôi giày trắng nhỏ xinh rón rén đi nhanh ra cổng nơi giàn hoa giấy đang trổ những bông hoa hồng hồng bé xíu và chờ đợi. Gần 10 phút sau, chiếc xe phân khối lớn dừng lại gần đó. Hai bóng người trẻ nhanh chóng phóng vút đi. Cô vòng tay ôm anh thật chặt, dựa vào vai anh và nghe gió rít bên tai, ánh nắng lấp lánh dát vàng trên đôi vai nhỏ, xe vun vút ra ngoài vùng ngoại ô, nơi những con đường xanh ngắt trải dài như thể tới tận chân trời.

Họ lặng yên, ngồi rất lâu bên nhau trong ánh chiều dần buông xuống. Chẳng biết từ bao giờ, cô quen với việc im lặng ngồi bên anh như thế. Không ai thi gan với ai, chẳng mong muốn người kia sẽ mở lời trước. Chỉ đơn giản, ngồi lặng yên bên nhau như thế, thật lâu.

Khi ánh chiều buông dần, in những vạt màu hơi sậm trên đường chân trời, anh mới có ý định cất tiếng nói. Nhẹ như gió thoảng:

– Ngày mai anh đi nhóc ạ !

Cô bé toan nói gì đó, nhưng rồi lại lặng im. Câu lưu luyến mãi chẳng cất nổi thành lời. Gió hiu hiu thổi lay mái tóc cô bay bay, là một trong những hình ảnh anh nhớ lâu nhất sau này.

Sáng sớm hôm sau, nắng Hà Nội rực rỡ những ngày đầu đông và không khí vẫn ủ đầy hơi lạnh. Cô đứng trong nắng sớm, vẫy tay chào anh, nhìn chiếc xe cứ nhỏ dần, nhỏ dần tuột hẳn khỏi miền ký ức ít ỏi của cô về anh… Khi ấy, cô tròn 20 tuổi. Ký ức non nớt khắc rõ mọi thứ thuộc về anh, nhớ rõ nụ cười của anh, ánh mắt thường nhìn xa xăm và vòng tay rắn chắc. Anh mê tốc độ, thích ngao du. Cô thích yên ổn, chỉ mong bình an. Hai người tưởng chừng chẳng thể bên nhau, thế mà trong lúc không ngờ nhất, lại gặp nhau rồi thân quen từ lúc nào không hay.

Đó là chuyến đi đầu tiên của tuổi 19. Cô mới thi xong học kỳ năm đầu đại học, buồn chán vì kết quả mà liều mình đi xa một chuyến. Trong khi loay hoay với cái lạnh phố núi mà quen anh. Anh bảo khi ấy trông cô không khác gì một con mèo hen bị ướt nhẹp. Ban đầu, cô vẫn đề phòng anh, sợ anh là người xấu, thế rồi chẳng biết vì cớ gì mà cũng ngoan ngoãn leo lên ngồi sau xe anh. Hình như, vì ánh mắt nhìn cô chăm chút hôm đó là niềm tin mạnh mẽ giúp cô vứt bỏ cả sợ hãi ban đầu mà tin anh.

Từ trước khi gặp anh, cách vài giờ đồng hồ lúc ngồi trên chuyến tàu lên Sa Pa hôm ấy, cô chưa từng hình dung mình sẽ ngồi sau xe một người xa lạ, mà khóc nhiều như thế. Nước mắt chảy dễ dàng theo tiếng xe lao đi vun vút trên những con đường quanh co phủ đầy sương núi. Khi đã vòng vèo một hồi, anh dừng xe lại, trên đỉnh cao chót vót của một vùng đất nào đó cô còn chưa biết rõ tên. Mây giăng khắp những triền núi, mặt trời tỏa ra xung quanh thứ ánh sáng kỳ lạ. Nước mắt cô nhanh chóng biến thành những giọt sương mỏng. Anh không gặng hỏi gì nhiều, đưa mảnh khăn rằn dặn cô quàng thêm cho ấm.

– Sao nhóc đi một mình? Thất tình? Giận bố mẹ?

Cô không trả lời nổi, lại nức nở khóc tiếp.

Cô không nhớ mình khóc bao lâu như thế, rồi cuối cùng cũng nói lý do với anh. Đón cô là một tràng cười không ngớt.

– Nhóc ngốc thế, có vậy mà đã nản sao. Trên thế giới này có nhiều con đường lắm, bị ngăn con đường này rồi ta đi con đường khác. Miễn là không ngồi xuống mãi chẳng chịu đứng dậy.

Anh không có vẻ gì an ủi cô cả, cứ giữ nguyên cái vẻ mặt đó ngay cả khi đưa cô về bến tàu. Anh bảo con gái không nên đi một mình, về ngay còn kịp trước khi làm bố mẹ đau lòng, ở đây chẳng có gì đáng xem cả. Vậy là cô có đặt chân lên Sa Pa nhưng chẳng biết mặt mũi cái thành phố ấy ra sao, ngoài những con đường ngoằn nghèo hiện ra phía sau tay lái của anh. Ít ỏi, nhưng in rất sâu. Bất ngờ hơn, anh gửi xe lại cho chiến hữu và về cùng cô. Anh bảo không yên tâm để cô nhóc đi một mình. Hình như, mặc định từ đầu, cô với anh mãi chỉ là cô nhóc. Còn trái tim bé nhỏ của cô khi ấy in mãi tên anh không sao xóa nổi.

Quen anh, là quen với cảm giác hồi hộp khi ngồi sau xe anh, quen với tiếng gió rít bên tai, quen cả những con đường trải dài bất tận, những sớm vắng người ở một nơi xa lạ, những buổi chiều hoàng hôn in đậm phía chân trời. Một thế giới khác mở ra, sự khác biệt dần trở nên quá lớn. Dù chưa một lần nói ra, nhưng cô coi trọng anh hơn hết thảy, cũng bởi thế mà giữa hai người tồn tại một mối quan hệ không sao gọi nổi thành tên.

Anh quan tâm cô đủ nhiều để không đơn thuần chỉ là anh em, đủ sâu để thấy anh luôn ở bên cạnh cô, nhưng, tất cả chỉ dừng lại ở đó. Cô nhớ anh những chiều nhiều gió, nhớ những đêm trời lạnh và mong tin anh, khi đó đang ở một miền đất nào rất xa xôi. Cô mừng vui khi thấy dáng anh trở về, chẳng có lời hứa nào giữa hai người, nhưng những quan tâm từ anh luôn làm cô hạnh phúc.

Niềm vui nhỏ nhoi với cô nhất khi đó, là những khi thấy anh trở về, đón từ tay anh viên đá nhỏ hay nhánh cỏ dại ven đường. Có vậy thôi, mà làm cô cười mãi. Ít ra, chúng là minh chứng, anh cũng có nhớ tới cô khi ấy. Nhưng niềm vui không được bao lâu, khi cô cố thu hết can đảm để nói rõ những gì trái tim mình muốn thì khi ấy mới hay, anh đã có người ở trong tim. Tiếng yêu thầm lặng vì thế mà mãi không nói ra. Anh vẫn hay đi như thế, chẳng biết ở thành phố bé nhỏ có niềm nhớ mênh mang. Hoặc giả, anh có biết thì cũng không làm gì khác được. Trái tim có những lý lẽ không sao giải thích nổi.

Hai năm sau đó chuyện tình cảm của anh và người kia chẳng biết đã qua thời gian xa nhau lâu tới mức nào, mà cô vẫn thấy rõ trái tim anh thổn thức khi nghĩ về chị ấy. Yêu là một điều không sao lý giải ngọn ngành. Một vòng tròn mãi không có lối ra, khi người này hết lòng hết dạ vì người kia, còn người đó cứ mãi chạy theo một bóng hình khác. Cuộc đuổi bắt của lý trí và con tim dài rộng cả một trời tuổi trẻ. Nghe nhẹ nhàng và đơn giản vậy chứ trái tim thì không thoải mái chút nào. Những nhớ thương hoài giằng xé, bóp nát người ta mỗi khắc mỗi giờ trôi qua.

Năm tháng xa dần, anh phong trần hơn, cô cũng đã dần trưởng thành. Hai người vẫn đi song song, đủ để biết không xa rời nhau, nhưng cũng không có lấy một tia hy vọng sẽ được ở bên nhau. Cô vẫn mơ về những ngày tháng rực rỡ ánh nắng. Cùng anh.

Rồi giờ đây, khi ngồi trong văn phòng vắng lặng, trên tầng cao của tòa nhà lớn nhất nhì thành phố, cô thấy cô đơn kỳ lạ. Anh bắt đầu chuyến đi của mình ngày này cách đây cũng đã gần ba năm dài. Thời gian trôi qua nhanh như cái chớp mắt cô dành cho anh ngày nào trên phố núi lạnh giá.

Mỗi năm, vào dịp sinh nhật cô, anh gửi một tấm thiệp cùng lời chúc mừng sinh nhật, thiệp đơn sắc, duy nhất hình ảnh bầu trời màu xanh nhạt pha ít mây trắng mềm xốp, chỉ có vậy mà thôi. Cô không đổi địa chỉ cũng bởi vì điều đó, dãy số chưa bao giờ cô gọi và không có ý định  hồi đáp tấm bưu thiếp không biết rõ gửi khi tới thì anh đang ở nơi nào rồi… Mọi thứ vốn dĩ không thay đổi nhiều, giống như trái tim cô vẫn dành cho anh vị trí quan trọng nhất.

Hiện tại cô cứng cáp và vững vàng hơn nhiều, cũng gặp không ít người có tâm ý, sao không lay động chút nào, trái tim chỉ hướng về một người ở xa. Cô tự hỏi, dưới cùng một vòm trời mà sao cứ loay hoay mãi vẫn không tìm thấy nhau. Trái tim anh giờ hướng về nơi nào rồi, có còn dõi theo một bóng hình khác, như cô đang dõi theo anh hay không?

Giữa rất nhiều ngày tháng xa lạ, anh chợt gửi cho cô một bức ảnh chụp bình minh bên khung cửa sổ căn phòng hướng ra một vùng hồ mênh mông, chú thích dòng nhỏ xíu: Cao nguyên Minh Châu – Trung Quốc. Trung Quốc rộng lớn nhường ấy, cô biết nơi nào có anh? Cảm giác kỳ lạ truyền tới tim cô, nói khẽ nhói lên một nhịp và thôi thúc ước muốn trải nghiệm đã ngủ yên rất lâu suốt nhiều ngày tháng.

Hình ảnh anh gửi in sâu vào tâm trí cô nhiều ngày sau đó. Giờ này anh đang ở phương trời nào rồi? Năm xưa khi rời xa thành phố này anh có nhớ em? Cái khoảnh khắc ngồi bên cửa sổ chụp bức ảnh ấy gửi cho em tâm trí anh có dành cho em không? Em nhớ anh. Em muốn gặp anh. Tâm trí cô vốn bình yên nay dậy sóng vì những đợt nhớ thương.

Cô lần tìm khắp các trang diễn đàn phượt, cuối cùng, tìm được ra địa điểm ấy: Hồ Lugu trên cao nguyên Minh Châu. Nhưng trên thực tế không hề có cao nguyên nào mang tên Minh Châu cả. Cụm từ đó có nghĩa chính xác là “viên ngọc sáng trên cao nguyên”, là tên gọi thân thương ví Lugu như một viên ngọc sáng – một hồ nước tuyệt đẹp thuộc Lệ Giang. Khi đó nhằm đúng tháng 11, những con đường quanh co nguy hiểm in đậm dải vàng rực của dã quỳ hai bên lối đi, lá cây du đã chuyển sang màu vàng và lá phong thì đỏ rực làm tim cô như bóp nghẹt. Thì ra, yêu một người là như vậy, nhiều tới mức cả ngàn năm không gặp thì vẫn nhớ thương chẳng hề nguôi, cứ được dịp là xát muối vào tim đau đớn.

Cô tắt máy tính, và chuẩn bị cho một chuyến đi xa, về miền thương nhớ…

******

– Số điện thoại bao năm anh không đổi?

– Bởi anh vẫn mong, có một ngày, người thực sự dành cho anh sẽ xuất hiện.

Gặp nhau những ngày sau đó, ở một vùng đất hoàn toàn xa lạ, cô mới biết rằng, nhiều ngày phiêu du như thế, đằng sau mỗi bức ảnh của anh chỉ đề tên của cô. Anh nói tháng năm đủ dài, đủ để thử thách bản thân anh, đủ để anh bình tâm mà gửi gắm nỗi nhớ về cô. Anh nắm lấy tay cô, siết nhẹ: Hình ảnh cô bé đứng cười trong nắng cứ lay động tâm trí anh nhiều ngày trên những miền đất xa lạ. Song anh lại sợ, thời gian trôi dài như vậy, liệu trái tim kia còn hướng về anh? Vậy là anh chụp bức hình này, và gửi về cho em, như một phép thử, cho chỉnh bản thân mình nữa.

– Nếu em không tìm ra anh thì sao?

– Thì anh vẫn trở về, sống và dõi theo em dưới cùng một vòm trời. Và dù gì, thì những điều anh linh cảm thường vẫn đúng. Trái tim, luôn ở cạnh trái tim.

Cô dựa vào vai anh sau tháng năm đằng đẵng, gom đủ những điều tưởng chừng phi lý và khó có thể xảy ra từ ngày đầu tiên gặp anh tới giờ, khép đôi mi và cảm nhận trái tim mình đập những nhịp hạnh phúc cùng người thương yêu.

Thì ra dù ở bất cứ đâu anh vẫn luôn hướng về cô như thế.

Thì ra dưới vòm trời này tồn tại nhiều thứ tình cảm như vậy, đó là tình yêu, là dư vị tháng năm không bao giờ phai nhạt.

 

 

Status Tình Yêu Dành Riêng Cho Mùa Valentine

Stt tình yêu Valentine ngọt ngào, lãng mạn dưới đây sẽ thay cho những lời nói yêu thương, những lời chúc “có cánh” bạn muốn gửi trao. Ngày lễ tình nhân 14/2 đã đến rất gần, Blogtraitim.info gửi tặng bạn những status tình yêu dành riêng cho mùa Valentine dưới đây. Cùng trải lòng với nó để chọn lấy một câu thích hợp nhất dành tặng nửa yêu thương bạn nhé !

status-tinh-yeu-danh-rieng-cho-mua-Valentine-1

( Stt tình yêu dành riêng cho mùa Valentine)

1.♥ Hãy để anh yêu em nhé!
• Anh sẽ bắt đầu bằng cách nhắn tin
cho em mỗi ngày…

  • Có thể anh không đủ tài…
    • Để nhắn những tin nhắn ngọt ngào…
    • Hay lãng mạn như ai đó đã đang hoặc từng nhắn cho em…
    • Nhưng hãy cứ để anh thử, anh thử
    em nhé…
    • Anh sẽ chỉ nhắn tin để nhắc nhở
    rằng…
    • Em cần phải giữ sức khỏe mỗi ngày…
  • • Và anh sẽ chúc em ngủ ngoan mỗi tối…
    • Nếu em cảm thấy những tin nhắn đó…
    • Là nhàm chán và khiến em mất tự
    do…
    • Thì anh sẽ không làm thế nữa…
    •Mà thay vào đó, anh sẽ nói rằng: Anh Nhớ Em…
  • Chúc em hạnh phúc trong ngày Valentine !
  • ♥Ngày Valentine, anh muốn nói với em rằng : Hãy để anh yêu em nhé!
    • Anh sẽ thực hiện điều đó thật âm
    thầm…
    • Nếu như em chưa sẵn sàng…
    • Thì anh sẽ chỉ lặng lẽ ở bên em…
    • Âm thầm và hoàn toàn tự nguyện…
  • • Nếu em chưa sẵn sàng để yêu…
    • Vậy anh sẽ bắt đầu…
    • Như là một người bạn thật tốt, được
    không em…
  • ♥ Hãy để anh yêu em nhé!
    • Anh sẽ mang lại cho em những nụ
    cười…
    • Anh muốn được nhìn thấy em cười
    thật nhiều mỗi ngày…
    • Hãy cứ vui cười lên em nhé, bởi anh sẽ luôn cạnh bên em…
    • Vi với anh, yêu một người chỉ đơn giản
    là…
    • Luôn được ngắm nhìn người ấy vui vẻ,
    hạnh phúc mà thôi…
    . ♥ Hãy để anh yêu em nhé!
    • Để mỗi lần anh cảm thấy phiền
    muộn…
    • Cảm thấy mệt mỏi bởi những sóng gió
    trong cuộc sống này…
    • Ở một nơi xa xăm nào đó trong trái tim…
    • Anh có thể tìm được em, thật yên bình
    và ấm áp…
    • Cho anh quên hết mọi thứ…
    • Đã và đang làm anh phải suy nghĩ
    quá nhiều, phức tạp… ♥ Và thêm một lần nữa :
    • Anh muốn nói với em rằng…
    • Hãy Để Anh – Được Yêu Em – Em
    Nhé…

2.E à !! Nếu một ngày nào đó e nói đôi mình
chia tay, anh đi đường anh, em theo cuộc tình
mới….anh sẽ mỉm cười, anh sẽ không khóc để em ra đi !
Bởi vì anh yêu em, anh luôn mong em được hạnh phúc, cho dù a
khổ đau , tình yêu chỉ đẹp khi biết hi sinh
cho người mình yêu, anh sẽ chúc em tìm được hạnh phúc mới xứng đáng hơn anh!
Anh yêu em ! Chúc em hạnh phúc trong ngày lễ Valentine !

3.♥ Nếu buông tay :
• Là sẽ mất tất cả…
♥ Vậy liệu nắm chặt :
• Có giữ được gì không…
• Khi đã có quá nhiều nỗi đau..
• Người ta sẽ quên mất…
• Cảm giác yêu thương thật sự…
♥ Ta :
• Từ chối nhiều người…
• Để rồi yêu chỉ một người …
♥ Ta :
• Làm đau nhiều người…
• Để rồi lại chỉ đau vì một người…
♥ Và thêm nữa :
• Nếu đã thuộc về nhau…
• Thì có mất nhau cũng sẽ tìm lại
được…
• Còn không là của nhau…
• Thì ngay bên cạnh cũng không
thấy được nhau…
♥ Thực tại và tương lai :
• Không cho phép ta ngoảnh
lại…
• Vì khi ta ngoảnh lại
– Đau buồn sẽ lặp lại lần hai…

4.Ngã ! Sẽ rất đau nhưng đừng vội khóc.
• Biết đâu sẽ có một bàn tay khác đỡ bạn dậy..
•Nhưng cũng đừng vội cười.
•Vì biết đâu chính bàn tay đã cho bạn hi vọng đó
•Lại một lần nữa…….
•Xô bạn té ngã ..
◘ Vậy nên:
*Lau nước mắt đứng dậy đi bạn nhé….
*Hạnh phúc nào mà chẳng có đau thương ♥

status-tinh-yeu-danh-rieng-cho-mua-Valentine-2

( Stt tình yêu dành riêng cho mùa Valentine)

5.♥ Nước mắt :
• Chảy xuôi – Chỉ làm nguôi kí ức…
♥ Nước mắt :
• Chảy ngược – Mới đẫm được niềm đau …

♥ Và mình :
• Lạc mất nhau – Chắc là do – Yêu quá vội … phải ko

6.Tôi vẫn sống : )

– Nhẹ nhàng nhưng lạnh nhạt…

– Biết chấp nhận !!

– Và cẩn thận bước đi. . . . .Giấu một chút Cô đơn

. . . .Giữ trong lòng không nói

. . . . . . .Giấu một chút Nỗi buồn

. . .Nơi góc nhỏ trái tim
: )

 

7. Em à ! Nhân ngày Valentine anh muốn gửi tặng em sst này:

– Có bao giờ…
…Mình được đặt vào nơi
quan trọng nhất trong trái tim
ai đó?
– Có bao giờ…
…Mình được xem là người
duy nhất trong suy nghĩ của ai
đó?
– Có bao giờ…
…Ai đó thực sự sợ mất mình?
– Có bao giờ…
Ai đó cố gắng hết chính
mình … để Mình không bước
khỏi cuộc đời ai đó chưa?

8.~1 nụ cười…
bỗng tan thành nước mắt
~1 hạnh phúc…
bỗng hóa thành đau thương
~1 tình yêu…
Vụt bay trog phút chốc
~Có 1 người….
Lặng lẽ khóc vì 1 ai…
+ Nhớ một người mà không dám nói
+ Nghĩ đến người mà đau nhói trong tim
+ Cố lạnh lùng để quên đi ký ức
+ Gắng gượng cười che dấu sự cô đơn.

9.Con trai à….
♥ Đối với người con gái mà
bạn yêu …
– Bạn có thể để cô ấy khóc.
– Khiến cô ấy tủi thân.
– Làm cô cô ấy buồn.
– Nhưng đừng bao giờ để cô
ấy im
lặng.

♥ Bởi vì ….
* Im lặng là nỗi đau sâu sắc
nhất
* Là tiếng khóc đau thương
nhất của 1
người con gái
♥ Bạn hãy biết rằng….
* Cho dù có tâm sự hay
không
* Cô ấy đều muốn kể với bạn
mọi thứ…
Đó là cách cô ấy yêu bạn…!!!
Nhớ nhé con trai…

10.Xin đừng mang đi ..
nụ cười ấy
Vì nụ cười ấy..
ngậm chặt.. trái tim tôi. Valentine hạnh phúc nửa yêu thương nhé !

***************

Những status, những câu nói hay về tình yêu  trên đây có câu cũng ngọt ngào, lãng mạn, có câu cũng thẫm đẫm nước mắt. Bạn đang ở tâm trạng nào, chọn lấy một câu thích hợp nhất để dành tặng người ấy nhé ! Nếu cần bạn có thể tìm hiểu thêm bài viết :”Lời chúc Valentine gửi tặng nửa yêu thương” để có thêm nhiều lựa chọn.

Thơ Tình Yêu Cho Mùa Valentine

Thơ tình yêu Valentine là những “lời nói”, dòng cảm xúc của con tim bạn muốn gửi trao đến nửa yêu thương . Trong ngày lễ tình nhân, thay cho những bức thư tình, những lời chúc “có cánh”, bạn có thể gửi tặng người ấy một trong những bài thơ tình hay dành riêng cho mùa Valentine sau đây. Sẽ vô cùng ý nghĩa bạn ạ !

tho-tinh-yeu-cho-ngay-valentine-1

( Thơ tình yêu cho mùa Valentine)

Một Thoáng Valentine

Biết lấy gì tặng em đây ?
Một căn nhà nhỏ chứa đầy buồn đau
Ra vô cũng chỉ một thân
Sáng, trưa, chiều, tối dỗ dành cơn mơ
Từ thuyền lạc bến xa bờ
Ấp yêu còn lại vần thơ tự tình
Đời buồn thơ cũng lênh đênh
Bập bềnh sóng nước soi tìm dáng xưa
Nhạc lòng rợn khúc âm ba
Nghe ra tình cũng trôi xa mấy trùng
Chừ ngồi góp nhặt tơ hồng
Tặng em một sợi, biết lòng em vui ?
Lỡ mai tơ đứt…ngậm ngùi…
Thì xin em chớ phiền tôi, tặng nhầm !
Đời tôi đâu có trăm năm
Chắc khi nhắm mắt yên nằm, cũng không.

Chúc Mừng Valentine

Ngày lễ tình nhân sắp đến rồi
Chúc luôn hạnh phúc bạn tôi ơi!
Tình yêu đẹp mãi càng thêm thắm
Hạnh phúc bên nhau đến trọn đời.
Chúc cho ai đó vẫn chưa yêu
Tìm thấy nửa kia sẽ vui nhiều
Tay nắm bàn tay đầy hạnh phúc
Cùng nhau đi hết đoạn đường yêu.
Chúc cho ai đó vẫn đang yêu
Quý cô thêm thắm càng mỹ miều
Quý ông phong độ đầy tính cách
Cùng nhau đi đến thiên đường yêu. Hihi…
Chúc cho trai gái mãi yêu nhau
Chúc cho tình yêu mãi dâng trào
Cùng nhau hưởng trọn niềm hạnh phúc
Sẽ mãi bên nhau, mãi ngọt ngào.

tho-tinh-yeu-cho-ngay-valentine-2

( Thơ tình yêu cho mùa Valentine)

Mùa Valentine

Valentine mùa yêu thương muôn thuở
Tạc chữ tình trao gởi đến người thơ
Kết mây trôi ta dệt dáng em mơ
Xây mộng ước dưới trời xa thương nhớ
Hồng một đóa tặng em, đừng bỡ ngỡ
Ép vào lòng hương sắc của yêu thương
Dẫu xa xôi vạn nẻo, dẫu muôn phương
Xin em giữ cuộc tình không biên giới
Thơ anh viết một lần xin trao gởi
Dòng thơ tình đâm nét chữ thương yêu
Để mai kia em có nhớ nhung nhiều
Nhìn nắng hạ cuối trời chiều thôi vương vấn
Trăng trải bóng soi nghiêng đời hương phấn
Ngây ngất trời nhan sắc bóng tình nhân
Anh yêu em tình xa vẫn thấy gần
Và yêu mãi trăm năm tình bất diệt.

Valentine này em nhớ anh…

Valentine này mình không ở bên nhau
Anh có nhớ những gì anh đã hứa
Là sẽ yêu em, yêu mãi muôn đời
Em sẽ chờ một ngày anh lại đến
Nụ hôn ngày nào sẽ lại ở trên môi
Trái tim em như ngừng đập giây phút ấy
Im lặng nhìn anh không nói một lời
Nhưng anh hiểu điều gì em mong ước
Em mong mình mãi ở bên nhau
Những gì đã qua không bao giờ quay lại
Anh đi rồi em mới biết mình cô đơn
Yêu anh nhiều anh có biết không anh?
Em hi vọng ngày anh quay về
Mình sẽ làm lại từ đầu anh nhé

Ngày ấy rồi sẽ đến phải không anh
Hãy cho em những giây phút ngọt ngào
Ở bên anh em thấy mình được yêu
Anh hãy về, về bên em nhé anh
Như ngày nào anh trao nụ hôn ấy
Hai đứa mình sẽ làm lại từ đầu…

tho-tinh-yeu-cho-ngay-valentine-3

( Thơ tình yêu cho mùa Valentine)

Valentine này anh nhớ em không?

Valentine anh nhớ em không ?
Sao anh không nhắn lấy một dòng ?
Để em ra ngóng vào trông mãi
Chẳng biết là anh có nhớ không ?
Valentine năm nay rất đông ?
Đôi lứa dập dìu chật phố đông
Người có tình nhân vui ấm áp
Còn em lẻ bóng sầu mênh mông
Valentine này anh có biết không?
Lòng em bứt rứt ngóng cùng trông
Hoa hồng, quà bánh cùng danh thiếp
Người gửi thì nhiều, anh thì không
Sao chẳng tặng em tấm thiệp hồng?
Để em hồi hộp mở ra trông
Bên trong anh gửi thư hay ảnh
Để làm kỉ niệm có thích không?
Sao chẳng tặng em một đóa hồng?
Cần chi nhiều lắm, chỉ một bông
Mùi hương giấu kín điều em ước
Hạnh phúc đôi ta vẫn thắm nồng
Hỡi người yêu dấu có biết không?
Em đang mòn mỏi mãi đợi trông
Ngày đã tàn rồi, đêm sắp hết
Chẳng biết anh còn nhớ em không … ?

*************

Thay cho những lời chúc hay, những câu nói ngọt ngào. Ngày lễ tình nhân 14/2 năm nay, bạn nhớ gửi tặng nửa yêu thương của mình một trong những bài thơ tình trên đây  nhé ! Chúc bạn đón một mùa lễ Valentine ý nghĩa !