Mọi ngôn từ đều không thể diễn tả nổi tình yêu, nỗi hoài niệm trong lòng người dành cho thu. Thu đi, dù muốn hay không muốn vẫn mang nặng trong lòng những tâm sự riêng, vẫn se sắt tìm về nỗi nhớ xa xôi, vẫn mơ mộng khi bỗng nhiên nhìn bóng chiều tim tím nhạt dần buông phía cuối trời và lại dấu đi tận trong đáy lòng mình mọi lặng thầm của một ước mơ sâu kín.

thu-ve-trong-hoai-niem-1

Ai chẳng có chút nhớ Thu Xưa, thuở học trò cắp sách, đạp xe tới trường với tà áo dài bay nhẹ theo gió, với sân trường giờ chơi cây xanh tràn nắng gió nhẹ của thu. Ai chẳng có những hẹn hò theo những áng mây tản mác theo theo cơn gió mà lòng e thẹn, hồi hộp nôn nao khi bất chợt tay trong tay mắt trong mắt bỗng lại thấy lá thu lìa cành… rơi nhẹ.

Đời trả về cho em sân trường xưa vàng võ u sầu 
Đời dệt mộng anh đi riêng mình em xót nỗi chia lìa 
Đường mộng nào anh sang 
Riêng mình em tựa lá thu tàn 
Biết lòng còn mãi mơ màng 
Em vẫn tìm anh giữa mây ngàn…
(Quốc Dũng)

Chiều nay có mùa thu đi về 
Buồn vương mây ngàn giăng khắp lối 
Mùa thu bơ vơ đến bên trời 
Ru tóc em suối nguồn 
Gọi hồn hong gió thu buồn
(Từ Công Phụng)

Hôm mùa Thu gió hát bài ca cũ. Mùa Thu bay lá vàng. 
Anh ru em ngủ, bài ca dao ta vẫn hát lúc còn ấu thơ.
(Đức Huy)

Ai chẳng có, anh và em, em và anh bước bên nhau trên đường đầy hương sắc của thu, và ai chẳng có những yêu thương mong chờ mãi mãi nhờ thu cất giữ giùm

Bên trời xanh mãi 
Những nụ mầm mới 
Để lại trong cõi thiên thu 
Hình dáng nụ cười
(Trịnh Công Sơn)

Vâng, mùa thu cất giữ giùm tất cả cho mỗi người trong chúng ta những kỷ niệm mà trong sâu thẳm nhất của tiếng lòng của mỗi trái tim, mỗi nhịp đập luôn muốn cất tiếng gọi lại

Đừng gạch tên vì yêu đừng xé nát 
Biển là em ngọt đắng trùng khơi 
Biển nghìn thu ở lại, nghìn thu ngậm ngùi
(Trịnh Công Sơn)

Em hỏi anh mùa thu Sài gòn 
Nắng còn vương vương trên hàng phố vắng 
Em hỏi anh mùa thu Sài gòn 
Nước mắt bây giờ có như mưa tuôn
(Ngô Thụy Miên)

Chút buồn bâng quơ hồn đau ngọn cỏ 
Chút buồn bâng quơ hồn đau ngọn cỏ 
Chia tay ngày đó, thu đến bao giờ….
(Nhật Vũ)

thu-ve-trong-hoai-niem-2

Hình ảnh những con đường nhỏ, những gốc phượng già, những hàng me, những quán nhỏ hẹn hò, những khoảng trời xanh riêng vời vợi đâu đó chẳng mang theo những giao ước của mùa thu.

Phút cuối bên nhau, 
Tóc em bay bay giăng sầu. 
Khép kín môi nhau, 
Còn nghe xót xa tình héo.

Có tiếng ca nào 
Buồn như tiếng gió mưa sa. 
Với tiếng dương cầm 
Từng giọt rơi trên phím đàn.
(Anh Bằng)

Ai chẳng có một mùa thu trong chính mình… Thu của những hương cốm tiềm thức, Thu của hương bưởi vàng ánh sắc mùa, Thu của đêm than hồng mùi bắp nếp hòa quyện, Thu của ”hoa cúc vàng như nỗi nhớ dây dưa” rất xa.

Mùa thu đến rồi em 
Cúc vàng khoe sắc thắm 
Lá chao nghiêng trong nắng 
Như là dáng em qua

Mùa thu giữa lòng ta 
Riêng em thì đi mãi 
Để nỗi niềm khắc khoải 
Lạnh vào trong tim anh
(Hữu Xuân – Phạm Hà)

Trời mùa thu lắm mây 
còn bước em đi quên về 
vòng tay ôm lẻ loi 
cho mình còn mãi thương nhau
(Trường Sa)

Ai cũng có mùa thu cho chính mình và ai cũng có hoài niệm bất chợt trong khoảng khắc khi bước ra khỏi nhà chợt thấy Thu ùa về….

Vâng, mùa thu đến nhẹ nhàng với luồng khí mát khô lạnh se thắt cháy lòng của gió mùa thổi tới.
Vâng, những cơn bão tố bất ngờ như chút hờn tủi không ồn ào mà lặng lẽ để cảm thấy không gian và thời gian trải dài như một nỗi nhớ… không nguôi.

Sương ấp lạnh non hương cứng lá 
Đã từng nghe gió biết thu sang 
Một chiều êm nghe gió thu xưa bao đềm êm 
Một chiều êm, một chiều êm
(Văn Cao)

 

——————- *****———————-

Thu đi, khiến người ta phải nhớ những câu chuyện không nên nhớ, nhớ hình ảnh tình yêu  vốn đã muốn quên hoặc đã được gói ghém một cách cẩn thận trong ngăn kéo mang tên ký ức từ lâu. Thu qua, những nỗi đau lại ùa về …